Bài viết

Vùng quê trung du

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm tháng chiến tranh gian khổ, ở một vùng quê trung du có chàng trai tên Phúc. Gia đình làm nông nghèo khó, nhưng khi nghe tiếng gọi của Tổ quốc, Phúc đã gác lại ruộng đồng để tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Đơn vị của Phúc nhận nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường ra tiền tuyến. Con đường băng qua đồi núi hiểm trở, ngày nào cũng bị bom đạn đánh phá. Hố bom chằng chịt, cây rừng ngổn ngang, nhưng cứ đêm xuống là cả đơn vị lại ra đường san lấp, sửa chữa để xe tiếp tục đi. Phúc là người khỏe mạnh và rất gan dạ. Mỗi khi đoàn xe đi qua đoạn dốc quanh co trong đêm tối, anh thường cầm bó đuốc đứng trên triền đồi để ra hiệu. Ánh lửa bập bùng trong gió, đỏ rực như một bông hoa nở giữa màn đêm. Đồng đội trìu mến gọi anh là “Hoa lửa của con dốc”. Một đêm mưa lớn, nước từ khe núi đổ xuống làm sập chiếc cầu tạm. Nếu không sửa ngay, đoàn xe chở gạo cho chiến trường sẽ bị chậm trễ. Phúc cùng đồng đội lập tức xuống suối kéo gỗ, chặt tre, buộc dây dựng lại cầu. Dưới làn nước lạnh buốt, ai cũng run lên vì rét nhưng vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Khi cây cầu được sửa xong, đoàn xe từ xa tiến đến. Phúc lại giơ cao bó đuốc đứng bên đầu cầu, dẫn từng chiếc xe vượt qua an toàn. Tiếng máy xe vang vọng giữa núi rừng như lời cảm ơn chân thành gửi tới những người mở đường. Ngày đất nước hòa bình, Phúc trở về quê hương tiếp tục làm ruộng và chăm lo gia đình. Cuộc sống giản dị trôi qua, nhưng hình ảnh chàng trai cầm đuốc giữa đêm mưa năm ấy vẫn còn in đậm trong lòng đồng đội. Câu chuyện hoa lửa thời xưa là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn