Vùng quê trung du (1)
Vào những năm tháng đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, ở một vùng quê trung du có chàng trai tên An. Gia đình nghèo, cha mẹ làm ruộng vất vả, nhưng khi vừa tròn mười tám tuổi, An đã tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong để góp sức bảo vệ Tổ quốc. Đơn vị của An được giao nhiệm vụ giữ thông tuyến đường vận tải quan trọng. Con đường chạy qua đèo cao, rừng rậm, ngày đêm bị bom đạn đánh phá. Hố bom nối tiếp hố bom, cây cối đổ ngổn ngang chắn lối đi. Nhưng cứ đêm xuống, cả đơn vị lại ra đường san đất, lấp hố bom, sửa chữa để đoàn xe tiếp tục hành quân. An là người khỏe mạnh, gan dạ và luôn xung phong nhận việc khó. Mỗi khi đoàn xe phải vượt qua khúc cua hiểm trở trong đêm tối, anh thường cầm bó đuốc đứng trên triền núi để làm tín hiệu. Ánh lửa đỏ rực bập bùng trong gió rừng, sáng lên giữa màn đêm như một bông hoa lửa rực rỡ. Đồng đội yêu mến gọi anh là “Hoa lửa của cung đèo”. Một đêm mưa lớn, đất đá từ sườn núi bất ngờ sạt xuống chắn kín mặt đường. Nếu không khơi thông ngay, đoàn xe chở lương thực và thuốc men sẽ bị chậm trễ. An cùng đồng đội dùng cuốc xẻng đào đất, khiêng đá, kéo cây suốt đêm không nghỉ. Bùn đất phủ kín quần áo, đôi tay rớm máu nhưng không ai bỏ cuộc. Khi con đường vừa được khai thông, tiếng động cơ xe từ xa đã vang lại. An lại cầm bó đuốc bước ra vị trí quen thuộc, soi sáng từng khúc cua cho đoàn xe nối nhau vượt qua an toàn. Tiếng còi xe kéo dài giữa núi rừng như lời cảm ơn gửi đến những người mở đường thầm lặng. Ngày đất nước hòa bình, An trở về quê tiếp tục làm ruộng, chăm sóc cha mẹ và xây dựng cuộc sống mới. Cuộc sống bình dị trôi qua, nhưng hình ảnh chàng trai cầm đuốc giữa rừng đêm năm xưa vẫn luôn sống mãi trong lòng mọi người. Câu chuyện hoa lửa thời xưa là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đi trước.



