Bài viết

Vùng quê ven rừng

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, ở một vùng quê ven rừng có chàng trai tên Bình. Gia đình đông con, cuộc sống thiếu thốn, nhưng khi nghe tin đất nước cần người, Bình đã xung phong tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Đơn vị của Bình nhận nhiệm vụ sửa chữa đường sá và bảo vệ tuyến vận tải ra tiền tuyến. Con đường xuyên rừng nhiều dốc cao, khúc cua gấp, thường xuyên bị bom đạn phá hỏng. Ban ngày địch đánh phá dữ dội, ban đêm cả đơn vị lại ra đường san đất, khiêng đá, lấp hố bom. Bình là người gan dạ và luôn xông xáo. Mỗi khi đoàn xe qua đoạn đèo nguy hiểm, anh thường cầm bó đuốc đứng ở mép vực làm tín hiệu. Ánh lửa cháy sáng giữa màn đêm, đỏ rực như một bông hoa nở giữa núi rừng. Vì vậy, đồng đội gọi anh là “Hoa lửa nơi vách núi”. Một đêm cuối năm, mưa lớn làm sạt lở cả một đoạn đường dài. Nếu không thông đường kịp thời, đoàn xe chở lương thực sẽ bị dừng lại. Bình cùng mọi người dùng cuốc xẻng đào đất, chuyển đá, kéo cây từ tối đến gần sáng. Đôi tay rớm máu, quần áo ướt đẫm nhưng không ai nản chí. Khi con đường vừa được khai thông, tiếng động cơ xe vang lên từ xa. Bình lại giơ cao bó đuốc, đứng vào vị trí quen thuộc để dẫn đường. Từng chiếc xe nối nhau vượt qua an toàn trong ánh lửa chập chờn và tiếng gió rừng thổi mạnh. Ngày đất nước hòa bình, Bình trở về quê làm nghề nông. Dù sống lặng lẽ như bao người dân khác, nhưng trong lòng đồng đội và bà con, anh mãi là chàng trai cầm đuốc soi đường của một thời hoa lửa. Câu chuyện hoa lửa thời xưa giúp chúng ta thêm biết ơn thế hệ cha anh đã hy sinh tuổi trẻ, công sức và lòng dũng cảm để đổi lấy cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn