Vững tay súng nơi mốc giới – Hành trình của người lính biên cương
“Vững tay súng nơi mốc giới – Hành trình của người lính biên cương”
Sinh năm 1959, tại một xã miền núi tỉnh Hà Giang – vùng biên giới phía Bắc của Tổ quốc – anh Trần Minh Hùng lớn lên trong gia đình có truyền thống cách mạng. Khi tiếng súng nổ trên biên giới ngày 17 / 2 / 1979, anh mới 20 tuổi nhưng đã tình nguyện đăng ký vào lực lượng bộ đội biên phòng, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của tổ quốc.
Căn cứ theo lịch sử đã ghi nhận: từ ngày 17/2/1979, quân xâm lược từ phía Bắc mở cuộc tấn công vào các tỉnh biên giới như Lạng Sơn, Cao Bằng, khiến nhân dân và bộ đội phải gồng mình chống đỡ trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn. VietNamNet News+2TTXVN+2
Trước khi lên đường, Hùng thấm thía lời dạy của cha – “Đất nước là mái nhà lớn, mỗi người con hãy giữ phần mình” – và mang theo chiếc ba lô nhỏ, chiếc mũ cối, lên đường vào đơn vị bộ đội biên phòng miền núi.
Tại vùng biên giới, anh và đồng đội đóng chốt tại chốt cao, nơi bom đạn nổ liên tục, nơi mất mát và hy sinh trở thành phần không tách rời của mỗi ngày. Hùng nhớ lại: “Đêm đêm gió núi lạnh buốt, tiếng pháo địch vang ngoài sườn đồi… nhưng chúng tôi không cho phép mình nao núng.”
Một lần, trong đợt pháo kích dữ dội vào bản làng gần mốc 104, Hùng và đồng đội đã dùng tay không kéo đồng đội bị thương ra khỏi khu vực trúng đạn, sắp xếp sơ cứu rồi tiếp tục giữ trận địa. Sự việc xảy ra trong lúc giao thông tiếp tế bị phá vỡ, thực phẩm và đạn dược đều thiếu nhưng ý chí bảo vệ bờ cõi vẫn không thay đổi.
Lúc ấy Hùng luôn tự nhủ: “Dẫu chỉ một thước đất nhỏ cũng là lời hứa với cha ông, với dòng giống Lạc Hồng – chúng ta phải giữ vững.”
Cuộc chiến ấy, theo các báo cáo lịch sử, tuy chỉ diễn ra hơn một tháng nhưng với mức độ tổn thất và thiệt hại rất lớn: nhiều tỉnh biên giới bị phá hủy, nhiều người dân lâm cảnh mất nhà, mất người thân. TTXVN+1
Sau đợt tập kích đầu tiên, anh Hùng còn tham gia các đợt hành quân, phục vụ tại những vùng đèo dốc hiểm trở, cùng đồng đội khai thông đường tiếp tế, phục hồi cầu dân sinh, vận động người dân sơ tán, bảo vệ bản làng.
Khi hòa bình trở lại, anh Hùng trở về quê nhà với chiếc áo bộ đội và một tâm thế mới: dù chiến tranh đã lùi xa, nhiệm vụ xây dựng quê hương không thể chậm lại. Anh tham gia đội cựu chiến binh của xã, kể lại câu chuyện “giữ mốc, giữ rừng, giữ lòng dân” cho thanh niên nghe – rằng mỗi người dân là một “người lính thầm lặng” khi đất nước bình yên.
Hằng năm, anh đứng trong lễ hội kỷ niệm ngày 17/2 tại xã, cùng các em học sinh mặc áo lính, bước chân qua mô hình bản đồ biên giới, nơi anh từng trực chiến. Anh nói với các em: “Hòa bình là thành quả của biết bao người đứng giữa làn đạn, vì vậy ai cũng phải nhớ trách nhiệm của mình – lao động tốt, học tập tốt, góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp.”
Với anh, giữ gìn biên cương không chỉ là nhiệm vụ của người lính hôm qua mà là việc của người dân hôm nay và mai sau. Anh vận động bà con trồng lại rừng, bảo vệ môi trường biên giới, đồng thời hướng dẫn thanh niên tham gia xây dựng kinh tế, nâng cao đời sống.
Câu chuyện của anh Hùng là tấm gương sống động cho truyền thống “bất khuất nơi biên cương”, cho tinh thần “một tấc đất – một lòng dân” và cho ý chí của người Việt trước mọi thử thách. Qua đó, chúng ta rút ra những bài học:
Sự hy sinh của thế hệ trước là nền tảng của hòa bình hiện tại.
Trách nhiệm với Tổ quốc bắt đầu từ công việc nhỏ: giữ gìn bản sắc, lao động xã hội, xây dựng quê hương.
Giáo dục truyền thống không chỉ bằng lời nói mà bằng việc làm cụ thể: sống có kỷ luật, trách nhiệm với cộng đồng, sẵn sàng bảo vệ tổ quốc nếu cần.



