VỮNG TIN VÀO MỘT NGÀY MAI TƯƠI SÁNG
Trong căn nhà nhỏ nằm yên bình tại ấp Một, xã Hưng Thạnh, ông Trần Văn Đực (81 tuổi), nguyên Đại đội trưởng Đại đội 1 Châu Thành Bắc, đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu.
Ở cái tuổi “xưa nay hiếm”, ông vẫn minh mẫn, giọng nói chậm rãi nhưng dứt khoát, đặc biệt là khi nhắc về những ngày tháng chiến đấu hào hùng trong mùa xuân năm 1975 - thời khắc lịch sử của Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Ngược dòng ký ức, đầu năm 1975, Đại đội 1 Châu Thành Bắc là một trong những đơn vị chủ lực được giao nhiệm vụ tiến công, tiêu diệt các cứ điểm quan trọng, giải phóng khu vực Hưng Thạnh - Phú Mỹ. Trước yêu cầu cấp bách của chiến trường, đơn vị nhận mệnh lệnh phải đánh chiếm Thất Cao Đài ngay trong đêm.
Theo ông Đực, nếu tấn công trực diện sẽ gặp nhiều tổn thất, vì vậy, ông cùng đồng đội đã linh hoạt lựa chọn chiến thuật bao vây, chia cắt, với sự hỗ trợ của Nhân dân địa phương.
“Ta dùng súng 12 ly 8 bắn dồn dập vào trận địa địch, đánh trúng mục tiêu khiến chúng rối loạn. Ta tiêu diệt được nhiều tên, số còn lại hoảng sợ bỏ chạy. Quan trọng nhất là phải giữ vững trận địa, không để địch quay lại”, ông Đực nhớ lại.
Thừa thắng xông lên, Đại đội tiếp tục tiến công đồn Cầu Quán (Hưng Thạnh), tiêu diệt 26 tên địch. Đến cuối tháng 2-1975, đơn vị giải phóng đồn Phú Mỹ, tiêu diệt thêm 6 tên, bắt sống 2 tên. Ở phía Bắc kênh Nguyễn Văn Tiếp, chỉ trong vòng 1 tuần, Đại đội đã đánh chiếm và làm chủ thêm 2 đồn còn lại, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Không dừng lại, đơn vị tiếp tục được phân công đánh các cứ điểm giáp ranh với các xã thuộc huyện Chợ Gạo cũ, như khu vực Bến Tranh, đồng thời phối hợp cùng các lực lượng chốt giữ cửa ngõ, ngăn chặn sự chi viện của địch về Sài Gòn, góp phần tạo thế tiến công áp đảo trên toàn chiến trường.
Nhắc về thời khắc lịch sử trưa ngày 30-4-1975, ông Đực không giấu được xúc động. Khi nghe tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, niềm vui vỡ òa trong đại đội. Thế nhưng, giữa niềm vui chiến thắng, đơn vị vẫn giữ vững tinh thần cảnh giác, tiếp tục làm nhiệm vụ.
“Ở khu vực cầu Dừa (xã Long Định), địch vẫn còn cố thủ. Đại đội tổ chức tiến công, tiêu diệt thêm 6 tên, nhiều tên bị thương. Đến 13 giờ cùng ngày, chúng tôi hoàn toàn tiếp quản Long Định, làm chủ tuyến đường 4”, ông kể với ánh mắt ánh lên niềm tự hào.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Đực trở về công tác tại Huyện đội Châu Thành. Đến năm 1982, do sức khỏe giảm, ông được nghỉ chế độ.
Là thương binh, ông mang trên mình vết thương từ năm 1969, khi tham gia chiến đấu với Sư đoàn 7, bị trúng đạn gãy chân phải, mảnh đạn đến nay vẫn còn trong cơ thể.
Dẫu vậy, người lính năm xưa vẫn giữ vững tinh thần lạc quan. Ông chia sẻ: “Lúc chiến tranh, chỉ nghĩ phải sống để chiến đấu, để có ngày trở về. Hôm nay, sống trong hòa bình, tôi càng trân quý cuộc sống này hơn”.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng khốc liệt vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí người cựu chiến binh. Ông vui vì còn được sống, được chứng kiến quê hương đổi thay từng ngày, nhưng cũng không khỏi nghẹn ngào khi nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Giữa cuộc sống đời thường, ông Trần Văn Đực vẫn vững tin vào một ngày mai tươi sáng - niềm tin được hun đúc từ chính những năm tháng gian khổ, hy sinh.
Đó cũng là thông điệp ông gửi gắm đến thế hệ hôm nay: Hãy trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp nối truyền thống anh hùng của dân tộc.



