Vùng trời của chú phi công
Anh phi công trẻ chưa từng biết sợ độ cao.
Anh bảo bầu trời là nhà của mình.
Trong trận không chiến, máy bay anh trúng pháo.
Anh dẫn chiếc máy bay cháy rực ra khơi xa để tránh rơi vào làng.
Trên bộ đàm anh cười: “Nhà mình rộng quá!”.
Đó là câu nói cuối cùng.
Biển ôm lấy cánh chim thép.
Mỗi chuyến bay ngang qua vùng trời ấy đều cúi cánh.
Người ta gọi đó là “vùng trời của anh”,
nơi một trái tim bay mãi không rơi.



