Bài viết

VÙNG TRỜI HÒA BÌNH CỦA NGƯỜI LÍNH "VIỆT NAM MỚI"

Bài viết kể về hành trình phản chiến đầy ly kỳ của Verner Schultze, người phi công Đức bị ép vào lính Lê dương Pháp sang Việt Nam năm 1946. Thấu hiểu bản chất phi nghĩa của cuộc chiến, ông cùng 5 đồng đội đã lập kế hoạch chuốc rượu địch, vô hiệu hóa vũ khí để trốn theo Việt Minh. Sau đó, ông vinh dự được Bác Hồ đặt tên theo chuỗi quốc hiệu "Việt Nam Dân chủ Cộng hòa" và tự hào mang tên Nguyễn Đức Việt. Trân trọng coi Việt Nam là nơi sinh thứ hai, ông đã cống hiến hết mình cho cách mạng và dũng cảm lái chiếc máy bay quân sự đầu tiên mang cờ đỏ sao vàng cất cánh thành công.

23/08/2026Nguyễn Hải Biên (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những tiết học lịch sử, chúng ta thường quen thuộc với hình ảnh những người cha, người anh giải phóng quân da sạm nắng, chân đi dép lốp bảo vệ quê hương. Thế nhưng, trong một lần tình cờ tìm hiểu về những trang sử hào hùng của dân tộc thời kỳ kháng chiến chống Pháp, tôi đã sững sờ trước một cái tên vừa lạ vừa quen: Nguyễn Đức Việt. Điều đặc biệt, ông không sinh ra ở dải đất hình chữ S, mà là một người Đức có tên khai sinh Verner Schultze. Câu chuyện về người phi công lính Lê dương từ bỏ hàng ngũ thực dân để đi theo tiếng gọi chính nghĩa của Việt Minh đã chạm mạnh vào cảm xúc của tôi. Tôi chợt nhận ra, thời hoa lửa của dân tộc không chỉ được viết nên bằng máu xương của người con đất Việt, mà còn được dệt bằng lý tưởng hòa bình của những người bạn quốc tế xa xôi.

Quay ngược thời gian về những năm 1946 đầy giông bão, Verner Schultze lúc ấy là một phi công trinh sát trẻ tuổi người Đức, bị ép vào đội quân Lê dương Pháp sang tham chiến tại Việt Nam. Làm nhiệm vụ bay trinh sát, từ trên buồng lái máy bay, ông kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng thực dân Pháp ném bom tàn sát dã man những người dân cày vô tội, đốt phá làng mạc trù phú của đồng bào ta. Thấu hiểu được bản chất tàn bạo của cuộc chiến tranh xâm lược, lại thường xuyên đọc được truyền đơn của Việt Minh, Schultze nuôi trong lòng ý định phản chiến sâu sắc. Sau khi móc nối được với các cán bộ liên lạc của ta tại mặt trận Nam Trung Bộ, ông đã âm thầm vận động thêm 5 người lính khác trong đồn cùng tham gia.Vào một đêm định mệnh năm 1946, một kế hoạch phản chiến táo bạo đã diễn ra: họ cùng nhau chuốc rượu cho bọn lính Pháp trong đồn say mềm, bí mật bỏ cát vào tất cả các nòng súng của chúng để vô hiệu hóa vũ khí, rồi dũng cảm trốn theo Việt Minh. Sự đón nhận bao dung, đầy tình người của những chiến sĩ cách mạng miền Trung năm ấy đã sưởi ấm trái tim những người hàng binh.Sau đó, khi ra đến chiến khu Việt Bắc để làm việc tại Cục Quân giới, một niềm vinh dự lớn lao đã đến với họ. Đích thân Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gặp mặt và trìu mến đặt tên cho 6 người lính phản chiến lần lượt theo các từ trong quốc hiệu của nước ta lúc bấy giờ: Việt, Nam, Dân, Chủ, Cộng, Hòa. Trong đó, Verner Schultze vinh dự mang tên Việt. Về sau, ông tự hào chọn họ Nguyễn của Bác và đổi tên thành Nguyễn Đức Việt. Cái tên thiêng liêng kết hợp giữa hai chữ "Đức" và "Việt" ấy mang ngụ ý vô cùng sâu sắc: Tuy ông là người Đức, nhưng trái tim ông đã hoàn toàn gắn bó với Việt Nam, xem Việt Nam là nơi sinh thứ hai của cuộc đời mình.Chính tại quê hương thứ hai này, ông đã cống hiến hết mình cho cách mạng. Kỷ vật vĩ đại nhất minh chứng cho lòng trung thành của người chiến sĩ đặc biệt này chính là chiếc máy bay quân sự đầu tiên của Không quân Nhân dân Việt Nam. Bằng đôi bàn tay tài hoa và khối óc kỹ thuật, ông đã ngày đêm phục hồi một chiếc máy bay cũ thu được của địch. Để rồi vào ngày 15/8/1949, ông dũng cảm bước vào khoang lái, thực hiện chuyến bay thử nghiệm thành công dưới lá cờ đỏ sao vàng, tung cánh bảo vệ vùng trời tự do của Tổ quốc.

Chiếc máy bay năm ấy nay đã trở thành hiện vật lịch sử, người chiến sĩ Nguyễn Đức Việt cũng đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng câu chuyện về ông vẫn vẹn nguyên giá trị. Đối với một sinh viên đang sống trong những ngày hòa bình như tôi, câu chuyện này giống như một ngọn lửa sưởi ấm lòng biết ơn. Nó chứng minh rằng lý tưởng chính nghĩa và tình yêu chuộng hòa bình là không có biên giới, không có màu da. Khép lại những trang tư liệu về ông, trong lòng tôi văn vẳng lời hứa của thế hệ trẻ hôm nay: Chúng tôi sẽ không bao giờ lãng quên quá khứ, sẽ gìn giữ những ký ức thiêng liêng này và tiếp nối thế hệ cha anh, học tập và cống hiến hết mình để giữ gìn vùng trời hòa bình, tự do mà biết bao thế hệ, bao tấm lòng quốc tế đã chung tay vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn