Vùng trời nào cũng là vùng trời Tổ Quốc
Là những con người đã sống hết mình… để giữ từng tấc đất, từng khoảng trời.” Tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh, mỉm cười: “Vì với chúng tôi… vùng trời nào cũng là vùng trời Tổ quốc.”
Ngày ấy, tôi vừa tròn hai mươi tuổi, rời quê theo đơn vị thanh niên xung phong vào tuyến lửa Trường Sơn. Chị đội trưởng của tôi, chị Hòa, thường nói: “Mai à, nhớ nhé… vùng trời nào cũng là vùng trời Tổ quốc. Mình đứng ở đâu, thì nơi đó phải được giữ.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến tranh. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, giữ cho con đường luôn thông suốt. Bom vừa dứt, đất còn nóng… là chúng tôi lại lao ra. Không ai bảo ai, cứ thế mà làm. Trong tiểu đội, tôi thân nhất với Hương. Hương nhỏ người, nhanh nhẹn, lúc nào cũng cười. Giữa những ngày khốc liệt, nụ cười của nó giống như một ngọn lửa nhỏ giữ ấm cả chúng tôi. Có lần, đang xúc đất, nó quay sang nói với tôi: “Mai này hòa bình, tao mở quán nước, mày đến ngồi phụ tao nhé!” Tôi bật cười: “Ừ, tao sẽ trồng giàn hoa trước cửa, cho đẹp!” Giữa bom đạn… chúng tôi vẫn mơ. Đêm đó, tôi nhớ rất rõ. Bầu trời đột ngột rực sáng. Máy bay địch đến. Bom rơi dồn dập, đất rung chuyển như muốn vỡ ra. Chúng tôi nằm ép xuống đất, tim đập như muốn vỡ lồng ngực. Khi tiếng bom vừa dứt… “Ra đường!” – chị Hòa hô lớn. Chúng tôi bật dậy, cầm cuốc xẻng, chạy ra con đường vừa bị đánh phá. Không có thời gian sợ. Chỉ có một việc phải làm:
lấp đường cho xe qua. Tôi và Hương làm cùng nhau như mọi khi. Nó vừa xúc đất vừa nói: “Ráng lên, mai xong việc tao thêu cho mày cái khăn.” Tôi còn trêu lại: “Nhớ thêu cho đẹp vào đó!” Nó cười. Tiếng cười vang lên giữa đêm tối… Rồi một tiếng nổ lớn vang lên. Tôi bị hất ngã. Tai ù đi. Mọi thứ trước mắt mờ trắng. Tôi gọi: “Hương!” Không có tiếng trả lời. Khi tôi đứng dậy được… tôi thấy Hương nằm đó. Giữa con đường còn dang dở. Đôi tay nó vẫn nắm chặt chiếc xẻng. Đêm đó, tôi không khóc. Không phải vì không đau… mà vì tôi không cho phép mình dừng lại. Tôi và đồng đội tiếp tục làm. Con đường phải thông. Xe phải qua. Chỉ đến khi gần sáng… tôi mới ngồi xuống, nhìn lên bầu trời. Bầu trời vẫn yên lặng, rộng lớn. Như chưa từng có gì xảy ra. Tôi thì thầm: “Hương à… ở đâu có bầu trời… ở đó là Tổ quốc… phải không…” Chiến tranh qua đi. Tôi trở về. Sống một cuộc đời bình dị như bao người khác. Nhưng mỗi lần nhìn lên trời… tôi lại thấy Hương. Thấy những đêm không ngủ. Thấy một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi đó. Giờ đây, nếu ai hỏi tôi: “Điều gì khiến cô nhớ nhất?” Tôi sẽ nói: “Là những con người đã sống hết mình… để giữ từng tấc đất, từng khoảng trời.” Tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh, mỉm cười: “Vì vớichúng tôi… vùng trời nào cũng là vùng trời Tổ quốc.”



