Vườn cam chờ người về
Năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, chàng thanh niên Nguyễn Văn Minh nhận lệnh lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, ông nắm tay người yêu tên Bình dưới gốc đa cổ thụ đầu làng, nghẹn ngào bảo:
"Đợi anh, nhất định anh sẽ về cùng em trồng lại vườn cam."
Ông Minh vào chiến trường Quảng Trị - nơi được mệnh danh là "túi bom". Trong một trận đánh ác liệt tại Thành cổ, đơn vị của ông bị trúng pháo. Ông bị thương nặng, mất liên lạc và được người dân địa phương cứu sống, che giấu dưới hầm bí mật. Do vết thương quá nặng và giấy tờ bị thất lạc, đơn vị báo tử về quê nhà.
Ở quê, bà Bình nhận được giấy báo tử nhưng nhất quyết không lập bàn thờ. Bà bảo: "Ông ấy bảo sẽ về trồng cam, chưa thấy cam thì ông ấy chưa đi được đâu."
Suốt 40 năm, bà từ chối mọi lời dạm hỏi, một mình chăm sóc cha mẹ ông Minh như con dâu trong nhà. Bà trồng một vườn cam nhỏ ngay cạnh gốc đa năm xưa, ngày ngày ra đó ngồi đợi.
Năm 2008, một đoàn cựu chiến binh đi tìm đồng đội cũ đã vô tình kết nối được thông tin. Ông Minh lúc này là một thương binh già, trí nhớ đôi khi lẫn lộn nhưng luôn nhắc về "vườn cam và cô gái tên Bình". Ngày ông trở về, cả làng ra đón. Hai mái đầu đã bạc trắng, họ gặp lại nhau dưới gốc đa cũ.
Họ và tên: Vũ Thị Quỳnh Như
Lớp:11A3
Trường: THPT A Thanh liêm



