Bài viết

Vườn Cây Đồng Đội Và Lời Thề Trên Đất Phèn

Hưng Yên01/01/2026Lê Thu Thảo (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi trở về sau chiến tranh với một bên chân không còn nguyên vẹn và những mảnh đạn vẫn còn nằm trong lồng ngực. Thay vì chọn cuộc sống an nhàn, tôi cùng một nhóm anh em thương binh cùng trung đoàn quyết định về vùng đất phèn mặn Đồng Tháp Mười để khai hoang. Chúng tôi gọi đó là "Vườn cây đồng đội". Chúng tôi thề với nhau: "Những đứa còn sống phải trồng cây, giữ đất thay cho những đứa đã nằm lại".

Hồi đó, vùng này chỉ có cỏ lác và nước phèn chua loét. Với đôi nạng gỗ, tôi tập cách giữ thăng bằng để đào mương, đắp đê. Những ngày đầu, vết thương đau nhức khiến tôi ngã quỵ ngay trên bờ ruộng, nhưng nhìn tấm ảnh kỷ niệm của tiểu đội, tôi lại gắng gượng đứng dậy. Chúng tôi trồng tràm để cải tạo đất, trồng sen để lấy gương, lấy ngó. Mỗi khi trồng một gốc cây mới, chúng tôi lại nhắc tên một đồng đội đã hy sinh như thể các anh đang cùng chúng tôi lao động.

Nhiều năm trôi qua, từ vùng đất chết, màu xanh đã phủ kín. "Vườn cây đồng đội" giờ đây là một trang trại trù phú, giúp nuôi sống gia đình chúng tôi và hỗ trợ con em của những gia đình liệt sĩ nghèo trong xã. Nghị lực của người thương binh không chỉ là vượt qua nỗi đau thể xác, mà là biến sự mất mát thành sức mạnh để tạo ra sự sống. Vườn cây ấy chính là đài kỷ niệm sống động nhất, nhắc nhở chúng tôi rằng: Hòa bình là để gieo hạt, để yêu thương và để tri ân những người đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn