VƯỜN HOA TRƯỚC DOANH TRẠI (1)
Mai là cô y tá trẻ, dáng người nhỏ nhắn, gương mặt lúc nào cũng tươi. Công việc trong doanh trại rất nhiều, nhưng cứ rảnh chút nào là Mai lại cúi xuống đất, trồng thêm một cây hoa nhỏ. Bạn bè hỏi: “Mệt vậy còn trồng hoa làm gì?”
Mai là cô y tá trẻ, dáng người nhỏ nhắn, gương mặt lúc nào cũng tươi. Công việc trong doanh trại rất nhiều, nhưng cứ rảnh chút nào là Mai lại cúi xuống đất, trồng thêm một cây hoa nhỏ.
Bạn bè hỏi: “Mệt vậy còn trồng hoa làm gì?”
Mai chỉ cười: “Vì dù ở đâu, cũng cần chút đẹp để tin vào ngày mai.”
Ban đầu chỉ vài khóm hoa bên hàng rào. Nhưng nhờ Mai chăm sóc, tưới nước, che nắng che mưa, từng bông từng bông nở rực. Mỗi lần ai đi ngang cũng thấy lòng nhẹ đi một chút.
Một buổi chiều, sau nhiều ngày căng thẳng, cả doanh trại ai nấy đều mệt mỏi. Mai dẫn mọi người ra xem vườn hoa. Ở giữa có một cây hoa đỏ vừa nở, nổi bật giữa nền đất khô.
Mai nói nhỏ: “Nếu hoa còn sống được ở đây, mọi người cũng mạnh mẽ được.”
Câu nói ấy khiến ai cũng ấm lòng.
Vườn hoa sau này trở thành biểu tượng của doanh trại. Hòa bình lập lại, vườn hoa vẫn được giữ gìn. Nhiều người quay lại, đứng ngắm hoa mà nhớ về cô y tá nhỏ đã gieo hy vọng bằng những điều thật bình dị.



