Vườn không nhà trống – Khi cả đất nước cùng lui để tiến
Năm 1285, trước sức tấn công mạnh mẽ của quân Nguyên, quân dân nhà Trần chủ động rút khỏi Thăng Long và thực hiện kế sách “vườn không nhà trống”. Thăng Long tạm thời trở thành một kinh thành vắng bóng người, nhưng chính sự chủ động ấy đã khiến quân xâm lược rơi vào cảnh thiếu lương thực, mệt mỏi và mất dần thế chủ động.

Đầu năm 1285, quân Nguyên do Thoát Hoan chỉ huy với lực lượng rất lớn tiến vào Đại Việt. Trước thế giặc mạnh, nếu cố giữ kinh thành bằng mọi giá, quân ta có thể bị tiêu hao và rơi vào thế bất lợi.
Trần Hưng Đạo cùng triều đình nhà Trần quyết định tạm rút lui để bảo toàn lực lượng. Quân dân rời khỏi những nơi quân Nguyên sắp tiến đến, đồng thời đưa lương thực, gia súc và những thứ có thể cung cấp cho quân địch đi theo.
Khi quân Nguyên tiến vào Thăng Long, chúng tưởng rằng đã chiếm được một kinh đô giàu có. Nhưng trước mắt chúng chỉ là một kinh thành vắng vẻ. Không có kho lương để cướp, không có dân chúng để bắt, quân Nguyên ngày càng gặp khó khăn trong việc tìm lương thực và duy trì quân đội.
Trong khi quân địch mệt mỏi vì thiếu thốn, quân dân Đại Việt vẫn âm thầm củng cố lực lượng và chờ thời cơ. Trần Hưng Đạo tận dụng địa hình, tổ chức lực lượng ở nhiều nơi, chuẩn bị cho cuộc phản công.
Đến tháng 5 năm 1285, khi quân Nguyên đã suy yếu, quân Trần đồng loạt phản công ở nhiều chiến trường như Tây Kết, Hàm Tử, Chương Dương, rồi tiến vào giải phóng Thăng Long. Quân Nguyên phải tháo chạy, cuộc kháng chiến lần thứ hai kết thúc thắng lợi.
Ý nghĩa câu chuyện:
Cho thấy tài thao lược và tầm nhìn chiến lược của Trần Hưng Đạo cùng triều đình nhà Trần.
Dạy chúng ta rằng đôi khi lùi một bước không phải là thất bại, mà là cách chuẩn bị cho một bước tiến lớn hơn.
Thể hiện sự đồng lòng của quân dân Đại Việt: người dân sẵn sàng rời bỏ nhà cửa, mang theo tài sản để không biến thành nguồn tiếp tế cho quân xâm lược.
Khẳng định sức mạnh của trí tuệ, sự kiên nhẫn và tinh thần đoàn kết trong cuộc chiến bảo vệ đất nước.



