Thân nhân liệt sĩ, người có công

Vườn rau xanh trên miệng hố bom

Ở một vùng quê thuộc Quảng Trị – nơi từng là “túi bom” của chiến tranh – có những hố bom sâu hoắm đã từng khiến đất đai tan hoang, sự sống tưởng chừng bị xóa sạch.

Hà Tĩnh06/04/2026Trần Văn Hải3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhưng rồi, năm tháng trôi qua, những hố bom ấy không còn là vết thương nữa.

Người dân bắt đầu đổ đất, san lại từng khoảng. Có nơi không lấp được hết, họ tận dụng luôn lòng hố, cải tạo thành những luống trồng rau. Nước mưa đọng lại, đất phù sa bồi lên, cây cối dần bén rễ.

Từ lòng hố bom – nơi từng chỉ có khói lửa và chết chóc – những mầm xanh đầu tiên nhú lên.

Ban đầu chỉ là vài luống rau cải, rau muống. Rồi dần dần, cả một vườn rau xanh mướt hiện ra. Lá non rung rinh trong gió, mang theo sức sống tươi mới, đối lập hoàn toàn với ký ức đau thương của mảnh đất này.

Người dân nhìn vườn rau mà bảo nhau:
“Đất còn sống, mình còn sống.”

Những bàn tay từng đào hầm, tránh bom, nay lại vun đất, gieo hạt. Cũng chính những con người ấy – từng đi qua chiến tranh – giờ đây kiên trì dựng lại cuộc sống từ những gì tưởng như đã mất.

Mỗi luống rau không chỉ là nguồn lương thực.
Đó là minh chứng cho sự hồi sinh.

Trẻ con trong làng lớn lên bên những vườn rau ấy, có thể không biết hết về những hố bom năm xưa. Nhưng chính trên mảnh đất ấy, các em đang được nuôi dưỡng – cả về thể chất lẫn ký ức.

Chiến tranh đã để lại những vết sẹo sâu trong lòng đất.
Nhưng con người không để chúng mãi là nỗi đau.

Họ biến hố bom thành vườn rau.
Biến mất mát thành sự sống.
Biến quá khứ thành động lực để đi tiếp.

Và giữa màu xanh ấy, người ta hiểu rằng:
không có sức mạnh nào bền bỉ hơn
khát vọng hồi sinh của con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn