"Vườn Sắn Cứu Đói" Và Kỷ Luật Thép Của Bộ Đội Cụ Hồ
Đây là một ký ức tiêu biểu về sự tự giác và tính kỷ luật tuyệt đối của người lính đối với tài sản của nhân dân, ngay cả trong những giờ phút sinh tử.
Chi tiết sự kiện:
Trong chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, một tiểu đội bộ binh đi lạc trong rừng sâu 7 ngày đêm. Lương thực cạn kiệt, các chiến sĩ phải ăn lá rừng, đào củ mài để cầm hơi. Khi cơn đói lên đến đỉnh điểm, họ tình cờ tìm thấy một nương sắn xanh tốt của đồng bào dân tộc thiểu số giữa rừng sâu, nhưng xung quanh không có một bóng người.
Tình huống thử thách: Lúc bấy giờ, cái chết vì đói đang cận kề. Một vài chiến sĩ trẻ định vào nhổ sắn để cứu mạng. Tuy nhiên, người tiểu đội trưởng đã ngăn lại. Anh nhắc lại lời thề: "Không lấy cái kim sợi chỉ của dân".
Hành động nhân văn: Cả tiểu đội quyết định dừng chân nghỉ lại bên nương sắn. Họ nhặt những củ sắn bị thú rừng đào lên còn sót lại để chia nhau. Trước khi đi, tiểu đội trưởng đã viết một lá thư để lại dưới gốc cây sắn to nhất, trong đó ghi rõ tên đơn vị, lời xin lỗi và gửi kèm theo vài đồng tiền lẻ cùng một chiếc phù hiệu Đoàn thanh niên làm vật tín ước để đền bù cho chủ vườn.
Minh chứng lịch sử:
Hồi ký Quân đoàn 2: Câu chuyện này được ghi chép lại như một minh chứng cho bản chất tốt đẹp của quân đội ta, nơi kỷ luật Đảng và lòng dân luôn được đặt lên hàng đầu.
Kỷ vật bảo tàng: Tại Bảo tàng Quân đội vẫn lưu giữ những lá thư tay tương tự, được viết trên vỏ bao thuốc lá hoặc giấy học sinh, minh chứng cho sự liêm chính của người lính trong khói lửa.



