“Vượt A.T.P” – Ký ức chiến trường của Hoàng văn Kính

Trang chủHoạt động hộiVăn học – Nghệ thuật TSChính trị - Kinh tế - Xã hộiGương sáng Trường SơnThư viện TSLiên hệTrang chủTin tứcKý ức còn mãi“Vượt A.T.P” – Ký ức chiến trường của Hoàng văn Kính
Ngày đăng: 05:47 18/05/2022
Lượt xem: 429Cỡ chữ

-----------------------
VƯỢT A.T.P
Hoàng Van Kính
Đầu mùa khô năm 1970-1971 tôi được bổ nhiệm Chính trị viên Đạị đội 3, đơn vị phụ trách 2 trọng điểm ngầm Ta-lê và đèo Phu-la- nhích. Để chủ động nắm bắt tình hình, khi giao nhiệm vụ thủ trưởng
Tiểu đoàn gọi ý nên bố trí ngồi trên xe vượt trọng điểm để hiểu rõ về con đường đơn vị phụ trách.
Muốn vào chiến trường bằng đường 20 Quyết-thắng nhất thiết phải qua ATP. ATP là tên gọi tắt, lấy chữ đầu của 3 trọng điểm liên hoàn gồm: cua chữ A, ngầm Ta-lê và đèo Phu-la-nhích. Toàn bộ hệ thống trọng điểm này kéo dài khoảng 8 km. Bắt đầu từ km 77 xuống đến ngầm Ta-lê km 82. Qua ngầm là km 37+600, phải leo ngược dốc sang đến chân đèo bên kia Phu-la-nhích là km 34 ( tính từ trong ra).
Vì là chỗ thân quen nên tôi đón bắt chiếc Zin 157 do Thực cầm lái. Thực người Ha Nội, vui tính, hài hước và là một tay lái kì cựu. Hai anh em ngồi cùng xe chuyện trò rôm rả theo mỗi vòng lăn của bánh xe.
Tôi chê chiếc xe nát như một thứ đồ cổ, một bên Ba-đờ-xốc bị bẻ cong, nắp Cabô vênh váo va đập nghe rõ tiếng lạch cạch, thân xe có nhiều chỗ méo mó, vết xước, vết chém của mảnh bom, đất đá ném vào. Kính ở 2 bên cửa và phía trước đã vỡ, tóc và 2 bên lỗ mũi bám bụi đất đỏ quạch. Gió lùa dần dật, lạnh cóng. Thực bảo: Xe nhận đầu mùa khô, mới chạy được hơn 2 tháng. Bị quăng quật trông tàn tã vậy thôi chứ máy móc còn ngon lắm, cõng trên lưng 4 tấn hàng mà cứ lao phăng phăng.
Anh chia sẻ: Đêm nào cũng chạy mãi thành quen, chỗ nào hẹp, xấu, cua gấp, từng mét đường đã hằn sâu trong trí nhớ, việc xử lí như một phản xạ tự nhiên chả thế mà đêm nào cũng bon bon leo đèo, vượt suối cả đi và về gần 200km vẫn an toàn tuyệt đối.
Như một chiếc lô cốt di động. Xe nào cũng vậy, đều được gia cố thêm giàn chống bom bi bằng thân cây tre được chẻ ra ép vào khung dầy 20 cm phủ toàn bộ phần Cabin, đầu và 2 bên cửa xe, chỉ còn chừa lại một khoảng đủ tầm nhìn cho lái xe. Những viên bi, mảnh bom, đất đá ném vào đấy thì chỉ có… chào thua. Mặc thêm áo giáp, đầu đội chiếc mũ sắt nữa là “ Ung dung buồng lái ta ngồi”.
Có ngồi trên xe mới thấy hết sự căng thẳng, vất vả của lính lái xe. Cả chân, tay, đầu, hai tai phải đồng thời cùng làm việc cho một chuyến đi an toàn. Thoăn thoắt như làm xiếc, tay bẻ lái, tay liên tục đảo số, lúc nào cần nhấn ga, khi nào phải chậm lại, gặp pháo sáng ngay trên đầu hoặc gặp lúc địch đang đánh phá phía trước, phía sau, trúng đội hình; lúc vào cua gấp, gặp đường nghiêng, đường hẹp phải xử lí thế nào, mọi thao tác thuần thục cứ như đã được lập trình sẵn. Tầm nhìn rất hạn chế, lúc nào cũng phải căng mắt vào khoảng sáng vàng vọt, lờ mờ chỉ khoảng 3m từ chiếc đèn gầm ở đầu xe hắt ra. Chao đảo, oằn mình nghiêng phải, ngả trái, lúc thì sóc lộn cả ruột, nẩy cả người, đầu đội lên trần Cabin. Khi thì bồng bềnh xuyên mây, lúc thì mò mẫm như đang chui dưới âm phủ. Cứ như thế ngày này qua tháng khác chiếc xe lầm lũi quay vòng tăng chuyến. Trừ khi bị bom đánh tắc đường bắt buộc phải dừng còn lại dù là pháo sáng hay các loại bom to bom nhỏ cánh lái xe không chấp. Đường ta ta cứ đi. Cái chết không được báo trước, nó luôn rình rập và ập đến bất kì lúc nào. Có thể do bom đạn, cũng có thể do đường kém hoặc sơ ý, thiếu tập trung lao xuống vực sâu.
.jpg)
Tranh minh họa của Họa sỹ Đức Dụ
Từ km số 0 trên Đường 20-Quyết thắng, qua chập trùng núi đá đến km 70-75 cung đường chạy trên một thung lũng tương đối bằng phẳng. Đến km số 76 là tới chân cua chữ A. Bắt đầu cuộc leo dốc, lên đến đỉnh km 78 bắt gặp một loạt các khúc cua gấp men theo đường bình độ. Do có nhiều khúc cua ngoặt hình tay áo nối nhau nên lính ta gọi là cua chữ A. Gọi mãi rồi thành quen, có A mẹ, A con. Có 5 cái cua gấp khúc nối tiếp nhau trong đó A mẹ là khúc cua lớn nhất, dài nhất còn lại là A con. Cả trọng điểm cua chữ A chỉ dài khoảng 800m, còn nếu tính theo đường chim bay thì chưa đến 200m. Thế hiểm ở đây là đường đi chênh vênh, một bên là vực sâu thẳm, lỡ chẳng may… thì chỉ có nước bỏ. Nếu bị trúng bom mặt đường sẽ bị cắt làm đôi, không thể lấp mà phải đào sâu vào vách núi. Cũng do các cua kề sát nhau nên một khi máy bay Mỹ đã đánh là trúng, không trúng đoạn ở cua này thì sẽ trúng đoạn ở cua khác hoặc không thì cũng làm sạt lở hàng trăm m3 đất.
Đánh phá trọng điểm này địch thường dùng kết hợp bom phá và bom nổ chậm. Đầu, giữa và cuối trọng điểm đều có lực lượng Công bính chốt trực sẵn sàng ứng cứu trong mọi tình huống.
Qua khỏi cua chữ A xe đổ 4 km đường dốc xuống ngầm Ta-lê ở km 82. Đoạn này có chỗ đường hẹp chỉ vừa đủ cho bánh xe lăn, có lần cả lái xe và chiến sỹ Công binh đã hy sinh khi đứng bám vào bên cửa hướng dẫn xe đi. Xe bị đổ xuống vực, đè lên các loại mìn thi nhau nổ.
Cách đầu ngầm chừng 150m ở phía bắc có Trung đội Công binh trực và một trạm Barie goị là T82. Ngầm Ta-lê được kè bằng đá, chìm dưới mặt nước chừng 0,5m. Chiều ngang khoảng 5m, chiều dài trong mùa khô chừng 30m. Mặt ngầm lổn nhổn đá. Điểm yếu nhất là 2 bên mố ngầm.
Một khi đã đánh thì bao giờ máy bay Mĩ cũng nhằm vào đấy. Trúng mố ngầm là trúng tử huyệt của cả con đường. Việc san lấp, khắc phục vô cùng khó khăn vì phải xử lí một hỗn hợp nhão nhoét gồm đất trộn nước, trộn đá. Khi đã khai thông để những chuyến xe hàng cả tấn đi qua không bị mắc lầy là cả một vấn đề.
Là một trọng điểm đánh phá của máy bay Mĩ nhưng ngầm Ta-lê lại nằm sâu giữa 2 chân núi, được che chắn bởi một bên là cua chữ A và một bên là đèo Phu-la-nhích nên việc đánh phá ngầm cũng gây cho địch nhiều khó khăn. Bởi vậy chúng đã phải dùng đến công nghệ tiên tiến nhất thời đó là bom Lase. Cách đánh của bom Lase là: Một chiếc máy bay lượn vòng ở độ cao trên tầm với của pháo cao xạ chiếu Lase xuống điểm chúng có ý định đánh phá, sau đó máy bay phản lực lao đến cắt bom, Lase sẽ hướng quả bom vào trúng mục tiêu. Nếu trời quang mây tạnh chúng đã nhằm vào đâu là trúng đó. Mặt ngầm nhấp nhô toàn đá hộc xe đi như rùa bò, lúc thì chúi xuống, khi thì chồm lên. Thành xe lắc lư nghiêng ngả, nước tràn cả vào buồng lái, chỉ một chớp mắt thiếu tập trung hoặc tay lái không vững là cả xe và người sẽ xuôi theo dòng nước.
Có một câu chuyện vui: Hai người lính ngồi nói chuyện. Cậu lính cũ tỏ vẻ thông thạo giới thiệu với cậu lính mới về địa hình của 3 trọng điểm liên hoàn. Nghe anh bạn giải thích, cậu lính mới sốt ruột nói: Anh giới thiệu dài dòng quá. Khái quát, ngắn gọn dễ hiểu xem nào!
-Đơn giản: Hai lồi, một lóm
Anh lính mới ngớ người ra: Sao lại 2 lồi 1 lõm?
-Thế này nhé: Sông Ta-le chảy dưới khe, giữa 2 chân núi hình thành 2 trọng điểm cua chữ A và đèo Phu-la-nhích, không 2 lồi 1 lõm là gì.
- Anh chỉ khéo tưởng tượng…
Vượt qua ngầm Ta-lê là lập tức xe leo dốc vượt Phu-la-nhích. Vì ngầm Ta-lê là biên giới 2 nước Việt-Lào nên bên kia ngầm là đất của Bạn. Bắt đầu từ km 37+700, con đường đi sâu vào đất Bạn, nối với đường 128b ở ngã ba Lùm-Bùm thuộc Huyện Bu-la-pha, Tỉnh Khăm muôn. Vượt qua con đèo dài trên 3 km đến chân đèo bên kia có một
trạm Barrie T34. Ở khu vực này có nhiều núi đá vôi, nhiều hang đá, nếu là mùa khô có hang đủ sức chứa cả một Trung đoàn. Trung đội “ Nữ công binh thép”* đóng quân ở một trong những cái hang đá như thế. Cấu tạo địa chất ở con đèo này là đá gan-gà. Loại đá này nếu dùng thuốc nổ thì không hiệu quả bằng đá vôi. Đá có màu nâu xẫm, mềm hơn đá vôi dễ bị lốp xe mài mòn tạo thành lớp bụi dầy 15-20 cm. Ngay giữa mùa khô khi xe lên dốc cũng có thể bị Patine bụi. Lúc ấy thì cả một khoảng tời mù mịt bụi đỏ. Có nhiều đêm cả Trung đội phải túc trực để xúc bụi cho xe đi. Còn khi xe chở hàng xuống dốc nếu kĩ năng xử lí không tốt thì rất dễ bị trượt xuống vực sâu. Cả đường lên và đường xuống đều ngắn nhưng dốc lại cao. Đoạn còn lại hầu hết đi trên đỉnh Trường Sơn, chênh vênh ở giữa là đường, hai bên đều là vực sâu. Nếu bị trúng bom là con đường bị cắt làm đôi. Cách khắc phục là phải đóng cọc kè 2 bên rồi lấp đầy bằng đất đá. Đấy là những điểm yếu của đèo Phu-la-nhích mà máy bay Mĩ tập trung khai thác.
Kéo dài từ cua chữ A qua ngầm Ta-lê sang đèo Phu-la-nhích là một màu đất đỏ quạch, không còn sự sống, những hố bom chồng chất lên nhau. Tiểu đoàn có một đài quan sát trên đỉnh núi đối diện cua chữa A, có thể bao quát được cả 3 trọng điểm. Những lúc trời quang đãng đứng trên đỉnh cua chữ A có thể nhìn thấy đỉnh đèo Phu-la-nhích. Hầu như không lúc nào vắng tiếng máy bay L19, OV10, vè vè lượn lờ, nhòm ngó, xăm soi 3 trọng điểm này.
Mọi sự nghi ngờ lập tức chúng bắn đạn khói chỉ điểm là phản lực mang bom đến đánh phá. Nếu là B52 thì bao giờ cũng cắt bom từ chân đèo phía Nam Phu-la-nhích vắt qua ngầm Ta- lê và kết thúc đợt đánh phá ở cua chữ A.
Ở dẫy trọng điểm liên hoàn này, trong suốt mùa khô hầu như không có đêm nào thiếu vắng ánh đèn pháo sáng săn lùng xe và cũng chẳng có đêm nào vắng tiếng bom nổ. Trừ bom nguyên tử, còn lại trong kho vũ khí của quân đội Mỹ có loại bom mìn gì hiện đại nhất, phát minh gì mới nhất chúng đều đã mang ra thi thố.
Khi đã ngồi vào buồng lái là không có đường lùi, âm thanh duy nhất là tiếng máy xe. Phía trước là con đường, trên là bầu trời và phía dưới chân là vực sâu. Chỉ khi bỗng dưng có một quầng lửa sáng rực lên lúc ấy mới biết địch đang đánh phá. Mặc, cứ thế mà nhấn ga tiến lên vì nếu dừng lại thì cả đoàn xe đi phía sau sẽ làm mồi cho máy bay Mĩ.
Có ngồi trong buồng lái đi cùng các chiến sỹ lái xe mới thấy hết những bất cập trên cung đường mình phụ trách. Đoạn nào cần phải mở rộng cua, chỗ nào cân phải hạ độ nghiêng, hạ độ dốc, đoạn nào cần phải duy tu, gia cố thêm, cần phải cắm cọc tiêu…để vừa bảo đảm an toàn vừa nâng tốc độ xe.
Có ngồi trong buồng lái mới thấy hết được sự căng thẳng, bên cạnh sự dũng cảm, tay lái vững vàng các chiến sỹ lái xe vượt Trường Sơn còn phải có thần kinh thép, một tâm lí vững vàng, một ý chí kiên cường, một sức chịu đựng phi thường và sự thông minh, lanh lẹ. Có thế những chuyến hàng mới đến được đích. Sau tay lái không có chỗ cho sự nhu nhược và sợ hãi.
Lính Công binh, lính lá xe tuy hai mà một vì chúng tôi đều phải sống và chiến đấu với bom đạn kẻ thù trên mỗi mét đường. Tất cả đều hướng ra chiến trường, tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược.
--------------------------------------------------
*“ Trung đội nữ công binh thép” là tên Đại tướng Võ Nguyên Giáp đặt cho Trung đội nữ Công binh bám trụ trên đỉnh Phu-la-nhích lúc Đại tướng đi thi sát chiến trường.
Hoàng văn Kính
CTV Trang TT&BT Trường Sơn
Hội viên Hội VHNT Trường Sơn VNVề trang trướcGửi email In trangtin tức liên quan
Người anh hùng ở tuổi hai mươi - Ký sự: Lê Lợi
Trở lại Vang Nhao - Ký sự: Lê Lợi
Ngời sáng nghĩa tình Việt Nam - Lào
Ký ức về Nữ TNXP châm ngòi 30 quả mìn phát ra cùng một tiếng nổ - Ký: Bùi Văn HoàngMiền ấy hoa vàng trên cỏ xanh(70 lượt xem)Ký ức còn mãithư viện video
Nghĩa tình Trường Sơn28.12.2025|70 lượt xem
Tường thuật hội nghị BCH (mở rộng) Hội Trường Sơn tỉnh Nghệ An lần thứ 6, nhiệm kì 2022-2027 (phần 2).
Tường thuật: Hội nghị BCH (mở rộng)Hội Trường Sơn tỉnh Nghệ An lần thứ 6 nhiệm kì 2022-2027.
Thông tin hội viên hội VHNT TS (78 hội viên)Họ tênNăm sinhĐịa chỉDanh sách và địa chỉ hội viên Hội VHNT Trường SơnNguyễn Văn Mão1951Số 9, ngõ 14, Trần Nhật Duật, p. Đội Cung, TP. Vinh, Nghệ AnNguyễn Xuân Dung1949Khối 5, p. Lê Lợi, TP. Vinh, Nghệ AnPhạm Quốc Thịnh1955Số 03/23 Nguyễn Thiếp, P. Ngọc Trạo, TP. Thanh HáaNguyễn Thị Phương Liên1953Quang Trung I, Gia Lâm, Lâm Hà, Lâm ĐồngNguyễn Văn Thống.1953Khu 4, Thị Trấn Thọ Xuân, huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa.Nguyễn Thị Kim Thoa1959Khối Quyết Tiến, P. Hàa Hiếu, TX. Thái Hòa, tỉnh Nghệ An.Lê Đức Lân1947Số 47, Đặng Thúc Hứa, P. Trường Thi, TP. Vinh, Nghệ AnNguyễn Văn Dụ1946117/106B Nguyễn Hữu Cảnh, P.22, Q. Bình Thạnh, TP.HCMĐàm Đình Văn1947Khu An Huy, P. Suối Hoa,TP Bắc NinhXem tất cảLiệt Sỹ Trường Sơn Tìm Liệt sỹ01. Danh sách mộ liệt sỹ các tỉnh phía Nam02. Danh sách liệt sỹ tỉnh Hà Tây03. Danh sách liệt sỹ anh hùng và cán bộ cao cấp04. Danh sách mộ liệt sỹ Hà Nội05. Danh sách mộ liệt sỹ Quảng Bình06. Danh sách mộ liệt sỹ tỉnh Quảng Trị07. Danh sách liệt sỹ tỉnh Thừa Thiên Huế08. Danh sách mộ liệt sỹ Ninh Bình09. Danh sách mộ liệt sỹ Nam Định10. Danh sách liệt sỹ tỉnh Thái BìnhXem tất cảtin tức đọc nhiều1Chào bạn đọc của Trường Sơn2Ngân hàng Quân đội, Công ty 207 BTTM/BQP, Công ty CPDV Tất Thành, Công ty TBĐL Hồng Hà và Truyền hình QPVN thăm Hội TSVN3Hội nghị Ban Thường vụ Hội TSVN Quý III năm 20174Hội Trường Sơn5Khai mạc Đại hội đại biểu Hội TS Bắc NinhXem tất cảthư viện ảnhBài hát về trường sơnprevious nextChương trình của CLB Nghệ thuật Phong Lan Trường Sơn trên VOV1TảiTrên Đỉnh Trường Sơn Ta HátTảiĐường Trường Sơn Xe Anh QuaTảiCô Gái Mở ĐườngTảiGặp Nhau Trên Đỉnh Trường SơnTảiTình Em Gửi Trọn Con ĐườngTảiTrinh Nữ Trường SơnTảiHuyền Thoại Trường SơnTảiBài Ca Hội Truyền Thống Trường SơnTảiTiếng Hát mở đường Trường SơnTảiXem tất cảNhững địa chỉ cần giúp đỡ
Ủng hộ các địa phương bị bão lũ
Hãy giúp đỡ hội viên Lê Công Bòng, Khánh HòaXem tất cả



Trường sơn - Hội truyền thống trường sơn đường hồ chí minh Việt NamĐang online:201 Tổng truy cập:118.184.751Địa chỉ: Tầng 1, Trụ sở Binh đoàn 12, km 6+500 Đại lộ Thăng Long, P. Xuân Phương, Hà Nội.ĐT: 0825205530Email: bantints2011@gmail.com hoặc hoitruongson@gmail.com
Wesite liên kết: Binh Đoàn 12- binhdoan12.vn
Tài khoản: Hội Truyền thống Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh Việt Nam
0031101890007 Ngân hàng TM cổ phần Quân đội, chi nhánh Thanh Xuân
Giấy phép số: 46/GP-TTĐT, Cục PTTH&TTĐT, Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 2/10/2014
Bạn đọc có thể sử dụng thông tin, hình ảnh trên trang thông tin điện tử này nhưng phải ghi rõ nguồnChủ tịch Hội: Thiếu tướng Võ Sở (ĐT: 0904 097 734)
Phó Chủ tịch Hội: Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn (Thường trực. ĐT: 0976 334 678), Thiếu tướng - AHLLVTND Hoàng Kiền (ĐT: 098209555 - 0903431523), Thiếu tướng - Lương Sĩ Nhung (ĐT: 038 990 2769), Thiếu tướng Hồ Sĩ Hậu (ĐT: 0983 427 776).
Tổng Biên tập: Đại tá, nhà văn Vũ Trình Tường
Email: vutrinhtuong@gmail.com - Điện thoại: 0913 238 692
Phó Tổng Biên tập Thường trực: Thượng úy, Tiến sĩ, nhà văn Phan Vĩnh Điển
Email: phanvinhdients09@gmail.com - Điện thoại: 0393285959
Phó Tổng Biên tập: Đại tá, nhà báo Đoàn Danh Bình
Email: doandanhbinh@gmail.com - Điện thoại: 0913 033 640
Phó Tổng Biên tập: Nhà giáo, nhà báo Nguyễn Quốc Huy
Email: huygiaoduc@gmail - Điện thoại: 0913 276 709
Cố vấn Ban Biên tập: Trung úy - Nhà báo - Nhà văn Phạm Thành Long
Email: thanhlong1949@gmail.com - Điện thoại: 0984 108 450© 2017 Bản quyền thuộc về Hội Truyền thống Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh Việt Nam
Website được thiết kế bởi Tất Thành

Ngày đăng: 05:47 18/05/2022
Lượt xem: 429Cỡ chữ

----------------------- VƯỢT A.T.P
Hoàng Van Kính
Đầu mùa khô năm 1970-1971 tôi được bổ nhiệm Chính trị viên Đạị đội 3, đơn vị phụ trách 2 trọng điểm ngầm Ta-lê và đèo Phu-la- nhích. Để chủ động nắm bắt tình hình, khi giao nhiệm vụ thủ trưởng
Tiểu đoàn gọi ý nên bố trí ngồi trên xe vượt trọng điểm để hiểu rõ về con đường đơn vị phụ trách.
Muốn vào chiến trường bằng đường 20 Quyết-thắng nhất thiết phải qua ATP. ATP là tên gọi tắt, lấy chữ đầu của 3 trọng điểm liên hoàn gồm: cua chữ A, ngầm Ta-lê và đèo Phu-la-nhích. Toàn bộ hệ thống trọng điểm này kéo dài khoảng 8 km. Bắt đầu từ km 77 xuống đến ngầm Ta-lê km 82. Qua ngầm là km 37+600, phải leo ngược dốc sang đến chân đèo bên kia Phu-la-nhích là km 34 ( tính từ trong ra).
Vì là chỗ thân quen nên tôi đón bắt chiếc Zin 157 do Thực cầm lái. Thực người Ha Nội, vui tính, hài hước và là một tay lái kì cựu. Hai anh em ngồi cùng xe chuyện trò rôm rả theo mỗi vòng lăn của bánh xe.
Tôi chê chiếc xe nát như một thứ đồ cổ, một bên Ba-đờ-xốc bị bẻ cong, nắp Cabô vênh váo va đập nghe rõ tiếng lạch cạch, thân xe có nhiều chỗ méo mó, vết xước, vết chém của mảnh bom, đất đá ném vào. Kính ở 2 bên cửa và phía trước đã vỡ, tóc và 2 bên lỗ mũi bám bụi đất đỏ quạch. Gió lùa dần dật, lạnh cóng. Thực bảo: Xe nhận đầu mùa khô, mới chạy được hơn 2 tháng. Bị quăng quật trông tàn tã vậy thôi chứ máy móc còn ngon lắm, cõng trên lưng 4 tấn hàng mà cứ lao phăng phăng.
Anh chia sẻ: Đêm nào cũng chạy mãi thành quen, chỗ nào hẹp, xấu, cua gấp, từng mét đường đã hằn sâu trong trí nhớ, việc xử lí như một phản xạ tự nhiên chả thế mà đêm nào cũng bon bon leo đèo, vượt suối cả đi và về gần 200km vẫn an toàn tuyệt đối.
Như một chiếc lô cốt di động. Xe nào cũng vậy, đều được gia cố thêm giàn chống bom bi bằng thân cây tre được chẻ ra ép vào khung dầy 20 cm phủ toàn bộ phần Cabin, đầu và 2 bên cửa xe, chỉ còn chừa lại một khoảng đủ tầm nhìn cho lái xe. Những viên bi, mảnh bom, đất đá ném vào đấy thì chỉ có… chào thua. Mặc thêm áo giáp, đầu đội chiếc mũ sắt nữa là “ Ung dung buồng lái ta ngồi”.
Có ngồi trên xe mới thấy hết sự căng thẳng, vất vả của lính lái xe. Cả chân, tay, đầu, hai tai phải đồng thời cùng làm việc cho một chuyến đi an toàn. Thoăn thoắt như làm xiếc, tay bẻ lái, tay liên tục đảo số, lúc nào cần nhấn ga, khi nào phải chậm lại, gặp pháo sáng ngay trên đầu hoặc gặp lúc địch đang đánh phá phía trước, phía sau, trúng đội hình; lúc vào cua gấp, gặp đường nghiêng, đường hẹp phải xử lí thế nào, mọi thao tác thuần thục cứ như đã được lập trình sẵn. Tầm nhìn rất hạn chế, lúc nào cũng phải căng mắt vào khoảng sáng vàng vọt, lờ mờ chỉ khoảng 3m từ chiếc đèn gầm ở đầu xe hắt ra. Chao đảo, oằn mình nghiêng phải, ngả trái, lúc thì sóc lộn cả ruột, nẩy cả người, đầu đội lên trần Cabin. Khi thì bồng bềnh xuyên mây, lúc thì mò mẫm như đang chui dưới âm phủ. Cứ như thế ngày này qua tháng khác chiếc xe lầm lũi quay vòng tăng chuyến. Trừ khi bị bom đánh tắc đường bắt buộc phải dừng còn lại dù là pháo sáng hay các loại bom to bom nhỏ cánh lái xe không chấp. Đường ta ta cứ đi. Cái chết không được báo trước, nó luôn rình rập và ập đến bất kì lúc nào. Có thể do bom đạn, cũng có thể do đường kém hoặc sơ ý, thiếu tập trung lao xuống vực sâu.
.jpg)
Tranh minh họa của Họa sỹ Đức Dụ
Từ km số 0 trên Đường 20-Quyết thắng, qua chập trùng núi đá đến km 70-75 cung đường chạy trên một thung lũng tương đối bằng phẳng. Đến km số 76 là tới chân cua chữ A. Bắt đầu cuộc leo dốc, lên đến đỉnh km 78 bắt gặp một loạt các khúc cua gấp men theo đường bình độ. Do có nhiều khúc cua ngoặt hình tay áo nối nhau nên lính ta gọi là cua chữ A. Gọi mãi rồi thành quen, có A mẹ, A con. Có 5 cái cua gấp khúc nối tiếp nhau trong đó A mẹ là khúc cua lớn nhất, dài nhất còn lại là A con. Cả trọng điểm cua chữ A chỉ dài khoảng 800m, còn nếu tính theo đường chim bay thì chưa đến 200m. Thế hiểm ở đây là đường đi chênh vênh, một bên là vực sâu thẳm, lỡ chẳng may… thì chỉ có nước bỏ. Nếu bị trúng bom mặt đường sẽ bị cắt làm đôi, không thể lấp mà phải đào sâu vào vách núi. Cũng do các cua kề sát nhau nên một khi máy bay Mỹ đã đánh là trúng, không trúng đoạn ở cua này thì sẽ trúng đoạn ở cua khác hoặc không thì cũng làm sạt lở hàng trăm m3 đất.
Đánh phá trọng điểm này địch thường dùng kết hợp bom phá và bom nổ chậm. Đầu, giữa và cuối trọng điểm đều có lực lượng Công bính chốt trực sẵn sàng ứng cứu trong mọi tình huống.
Qua khỏi cua chữ A xe đổ 4 km đường dốc xuống ngầm Ta-lê ở km 82. Đoạn này có chỗ đường hẹp chỉ vừa đủ cho bánh xe lăn, có lần cả lái xe và chiến sỹ Công binh đã hy sinh khi đứng bám vào bên cửa hướng dẫn xe đi. Xe bị đổ xuống vực, đè lên các loại mìn thi nhau nổ.
Cách đầu ngầm chừng 150m ở phía bắc có Trung đội Công binh trực và một trạm Barie goị là T82. Ngầm Ta-lê được kè bằng đá, chìm dưới mặt nước chừng 0,5m. Chiều ngang khoảng 5m, chiều dài trong mùa khô chừng 30m. Mặt ngầm lổn nhổn đá. Điểm yếu nhất là 2 bên mố ngầm.
Một khi đã đánh thì bao giờ máy bay Mĩ cũng nhằm vào đấy. Trúng mố ngầm là trúng tử huyệt của cả con đường. Việc san lấp, khắc phục vô cùng khó khăn vì phải xử lí một hỗn hợp nhão nhoét gồm đất trộn nước, trộn đá. Khi đã khai thông để những chuyến xe hàng cả tấn đi qua không bị mắc lầy là cả một vấn đề.
Là một trọng điểm đánh phá của máy bay Mĩ nhưng ngầm Ta-lê lại nằm sâu giữa 2 chân núi, được che chắn bởi một bên là cua chữ A và một bên là đèo Phu-la-nhích nên việc đánh phá ngầm cũng gây cho địch nhiều khó khăn. Bởi vậy chúng đã phải dùng đến công nghệ tiên tiến nhất thời đó là bom Lase. Cách đánh của bom Lase là: Một chiếc máy bay lượn vòng ở độ cao trên tầm với của pháo cao xạ chiếu Lase xuống điểm chúng có ý định đánh phá, sau đó máy bay phản lực lao đến cắt bom, Lase sẽ hướng quả bom vào trúng mục tiêu. Nếu trời quang mây tạnh chúng đã nhằm vào đâu là trúng đó. Mặt ngầm nhấp nhô toàn đá hộc xe đi như rùa bò, lúc thì chúi xuống, khi thì chồm lên. Thành xe lắc lư nghiêng ngả, nước tràn cả vào buồng lái, chỉ một chớp mắt thiếu tập trung hoặc tay lái không vững là cả xe và người sẽ xuôi theo dòng nước.
Có một câu chuyện vui: Hai người lính ngồi nói chuyện. Cậu lính cũ tỏ vẻ thông thạo giới thiệu với cậu lính mới về địa hình của 3 trọng điểm liên hoàn. Nghe anh bạn giải thích, cậu lính mới sốt ruột nói: Anh giới thiệu dài dòng quá. Khái quát, ngắn gọn dễ hiểu xem nào!
-Đơn giản: Hai lồi, một lóm
Anh lính mới ngớ người ra: Sao lại 2 lồi 1 lõm?
-Thế này nhé: Sông Ta-le chảy dưới khe, giữa 2 chân núi hình thành 2 trọng điểm cua chữ A và đèo Phu-la-nhích, không 2 lồi 1 lõm là gì.
- Anh chỉ khéo tưởng tượng…
Vượt qua ngầm Ta-lê là lập tức xe leo dốc vượt Phu-la-nhích. Vì ngầm Ta-lê là biên giới 2 nước Việt-Lào nên bên kia ngầm là đất của Bạn. Bắt đầu từ km 37+700, con đường đi sâu vào đất Bạn, nối với đường 128b ở ngã ba Lùm-Bùm thuộc Huyện Bu-la-pha, Tỉnh Khăm muôn. Vượt qua con đèo dài trên 3 km đến chân đèo bên kia có một
trạm Barrie T34. Ở khu vực này có nhiều núi đá vôi, nhiều hang đá, nếu là mùa khô có hang đủ sức chứa cả một Trung đoàn. Trung đội “ Nữ công binh thép”* đóng quân ở một trong những cái hang đá như thế. Cấu tạo địa chất ở con đèo này là đá gan-gà. Loại đá này nếu dùng thuốc nổ thì không hiệu quả bằng đá vôi. Đá có màu nâu xẫm, mềm hơn đá vôi dễ bị lốp xe mài mòn tạo thành lớp bụi dầy 15-20 cm. Ngay giữa mùa khô khi xe lên dốc cũng có thể bị Patine bụi. Lúc ấy thì cả một khoảng tời mù mịt bụi đỏ. Có nhiều đêm cả Trung đội phải túc trực để xúc bụi cho xe đi. Còn khi xe chở hàng xuống dốc nếu kĩ năng xử lí không tốt thì rất dễ bị trượt xuống vực sâu. Cả đường lên và đường xuống đều ngắn nhưng dốc lại cao. Đoạn còn lại hầu hết đi trên đỉnh Trường Sơn, chênh vênh ở giữa là đường, hai bên đều là vực sâu. Nếu bị trúng bom là con đường bị cắt làm đôi. Cách khắc phục là phải đóng cọc kè 2 bên rồi lấp đầy bằng đất đá. Đấy là những điểm yếu của đèo Phu-la-nhích mà máy bay Mĩ tập trung khai thác.
Kéo dài từ cua chữ A qua ngầm Ta-lê sang đèo Phu-la-nhích là một màu đất đỏ quạch, không còn sự sống, những hố bom chồng chất lên nhau. Tiểu đoàn có một đài quan sát trên đỉnh núi đối diện cua chữa A, có thể bao quát được cả 3 trọng điểm. Những lúc trời quang đãng đứng trên đỉnh cua chữ A có thể nhìn thấy đỉnh đèo Phu-la-nhích. Hầu như không lúc nào vắng tiếng máy bay L19, OV10, vè vè lượn lờ, nhòm ngó, xăm soi 3 trọng điểm này.
Mọi sự nghi ngờ lập tức chúng bắn đạn khói chỉ điểm là phản lực mang bom đến đánh phá. Nếu là B52 thì bao giờ cũng cắt bom từ chân đèo phía Nam Phu-la-nhích vắt qua ngầm Ta- lê và kết thúc đợt đánh phá ở cua chữ A.
Ở dẫy trọng điểm liên hoàn này, trong suốt mùa khô hầu như không có đêm nào thiếu vắng ánh đèn pháo sáng săn lùng xe và cũng chẳng có đêm nào vắng tiếng bom nổ. Trừ bom nguyên tử, còn lại trong kho vũ khí của quân đội Mỹ có loại bom mìn gì hiện đại nhất, phát minh gì mới nhất chúng đều đã mang ra thi thố.
Khi đã ngồi vào buồng lái là không có đường lùi, âm thanh duy nhất là tiếng máy xe. Phía trước là con đường, trên là bầu trời và phía dưới chân là vực sâu. Chỉ khi bỗng dưng có một quầng lửa sáng rực lên lúc ấy mới biết địch đang đánh phá. Mặc, cứ thế mà nhấn ga tiến lên vì nếu dừng lại thì cả đoàn xe đi phía sau sẽ làm mồi cho máy bay Mĩ.
Có ngồi trong buồng lái đi cùng các chiến sỹ lái xe mới thấy hết những bất cập trên cung đường mình phụ trách. Đoạn nào cần phải mở rộng cua, chỗ nào cân phải hạ độ nghiêng, hạ độ dốc, đoạn nào cần phải duy tu, gia cố thêm, cần phải cắm cọc tiêu…để vừa bảo đảm an toàn vừa nâng tốc độ xe.
Có ngồi trong buồng lái mới thấy hết được sự căng thẳng, bên cạnh sự dũng cảm, tay lái vững vàng các chiến sỹ lái xe vượt Trường Sơn còn phải có thần kinh thép, một tâm lí vững vàng, một ý chí kiên cường, một sức chịu đựng phi thường và sự thông minh, lanh lẹ. Có thế những chuyến hàng mới đến được đích. Sau tay lái không có chỗ cho sự nhu nhược và sợ hãi.
Lính Công binh, lính lá xe tuy hai mà một vì chúng tôi đều phải sống và chiến đấu với bom đạn kẻ thù trên mỗi mét đường. Tất cả đều hướng ra chiến trường, tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược.
--------------------------------------------------
*“ Trung đội nữ công binh thép” là tên Đại tướng Võ Nguyên Giáp đặt cho Trung đội nữ Công binh bám trụ trên đỉnh Phu-la-nhích lúc Đại tướng đi thi sát chiến trường.
Hoàng văn Kính
CTV Trang TT&BT Trường Sơn
Hội viên Hội VHNT Trường Sơn VNVề trang trướcGửi email In trangtin tức liên quan
Người anh hùng ở tuổi hai mươi - Ký sự: Lê Lợi
Trở lại Vang Nhao - Ký sự: Lê Lợi
Ngời sáng nghĩa tình Việt Nam - Lào
Ký ức về Nữ TNXP châm ngòi 30 quả mìn phát ra cùng một tiếng nổ - Ký: Bùi Văn HoàngMiền ấy hoa vàng trên cỏ xanh(70 lượt xem)Ký ức còn mãithư viện video
Nghĩa tình Trường Sơn28.12.2025|70 lượt xem
Tường thuật hội nghị BCH (mở rộng) Hội Trường Sơn tỉnh Nghệ An lần thứ 6, nhiệm kì 2022-2027 (phần 2).
Tường thuật: Hội nghị BCH (mở rộng)Hội Trường Sơn tỉnh Nghệ An lần thứ 6 nhiệm kì 2022-2027.
Thông tin hội viên hội VHNT TS (78 hội viên)Họ tênNăm sinhĐịa chỉDanh sách và địa chỉ hội viên Hội VHNT Trường SơnNguyễn Văn Mão1951Số 9, ngõ 14, Trần Nhật Duật, p. Đội Cung, TP. Vinh, Nghệ AnNguyễn Xuân Dung1949Khối 5, p. Lê Lợi, TP. Vinh, Nghệ AnPhạm Quốc Thịnh1955Số 03/23 Nguyễn Thiếp, P. Ngọc Trạo, TP. Thanh HáaNguyễn Thị Phương Liên1953Quang Trung I, Gia Lâm, Lâm Hà, Lâm ĐồngNguyễn Văn Thống.1953Khu 4, Thị Trấn Thọ Xuân, huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa.Nguyễn Thị Kim Thoa1959Khối Quyết Tiến, P. Hàa Hiếu, TX. Thái Hòa, tỉnh Nghệ An.Lê Đức Lân1947Số 47, Đặng Thúc Hứa, P. Trường Thi, TP. Vinh, Nghệ AnNguyễn Văn Dụ1946117/106B Nguyễn Hữu Cảnh, P.22, Q. Bình Thạnh, TP.HCMĐàm Đình Văn1947Khu An Huy, P. Suối Hoa,TP Bắc NinhXem tất cảLiệt Sỹ Trường Sơn Tìm Liệt sỹ01. Danh sách mộ liệt sỹ các tỉnh phía Nam02. Danh sách liệt sỹ tỉnh Hà Tây03. Danh sách liệt sỹ anh hùng và cán bộ cao cấp04. Danh sách mộ liệt sỹ Hà Nội05. Danh sách mộ liệt sỹ Quảng Bình06. Danh sách mộ liệt sỹ tỉnh Quảng Trị07. Danh sách liệt sỹ tỉnh Thừa Thiên Huế08. Danh sách mộ liệt sỹ Ninh Bình09. Danh sách mộ liệt sỹ Nam Định10. Danh sách liệt sỹ tỉnh Thái BìnhXem tất cảtin tức đọc nhiều1Chào bạn đọc của Trường Sơn2Ngân hàng Quân đội, Công ty 207 BTTM/BQP, Công ty CPDV Tất Thành, Công ty TBĐL Hồng Hà và Truyền hình QPVN thăm Hội TSVN3Hội nghị Ban Thường vụ Hội TSVN Quý III năm 20174Hội Trường Sơn5Khai mạc Đại hội đại biểu Hội TS Bắc NinhXem tất cảthư viện ảnhBài hát về trường sơnprevious nextChương trình của CLB Nghệ thuật Phong Lan Trường Sơn trên VOV1TảiTrên Đỉnh Trường Sơn Ta HátTảiĐường Trường Sơn Xe Anh QuaTảiCô Gái Mở ĐườngTảiGặp Nhau Trên Đỉnh Trường SơnTảiTình Em Gửi Trọn Con ĐườngTảiTrinh Nữ Trường SơnTảiHuyền Thoại Trường SơnTảiBài Ca Hội Truyền Thống Trường SơnTảiTiếng Hát mở đường Trường SơnTảiXem tất cảNhững địa chỉ cần giúp đỡ
Hãy giúp đỡ hội viên Lê Công Bòng, Khánh HòaXem tất cả



Trường sơn - Hội truyền thống trường sơn đường hồ chí minh Việt NamĐang online:201 Tổng truy cập:118.184.751Địa chỉ: Tầng 1, Trụ sở Binh đoàn 12, km 6+500 Đại lộ Thăng Long, P. Xuân Phương, Hà Nội.ĐT: 0825205530Email: bantints2011@gmail.com hoặc hoitruongson@gmail.comWesite liên kết: Binh Đoàn 12- binhdoan12.vn
Tài khoản: Hội Truyền thống Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh Việt Nam0031101890007 Ngân hàng TM cổ phần Quân đội, chi nhánh Thanh Xuân
Giấy phép số: 46/GP-TTĐT, Cục PTTH&TTĐT, Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 2/10/2014
Bạn đọc có thể sử dụng thông tin, hình ảnh trên trang thông tin điện tử này nhưng phải ghi rõ nguồnChủ tịch Hội: Thiếu tướng Võ Sở (ĐT: 0904 097 734)
Phó Chủ tịch Hội: Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn (Thường trực. ĐT: 0976 334 678), Thiếu tướng - AHLLVTND Hoàng Kiền (ĐT: 098209555 - 0903431523), Thiếu tướng - Lương Sĩ Nhung (ĐT: 038 990 2769), Thiếu tướng Hồ Sĩ Hậu (ĐT: 0983 427 776).
Tổng Biên tập: Đại tá, nhà văn Vũ Trình Tường
Email: vutrinhtuong@gmail.com - Điện thoại: 0913 238 692
Phó Tổng Biên tập Thường trực: Thượng úy, Tiến sĩ, nhà văn Phan Vĩnh Điển
Email: phanvinhdients09@gmail.com - Điện thoại: 0393285959
Phó Tổng Biên tập: Đại tá, nhà báo Đoàn Danh Bình
Email: doandanhbinh@gmail.com - Điện thoại: 0913 033 640
Phó Tổng Biên tập: Nhà giáo, nhà báo Nguyễn Quốc Huy
Email: huygiaoduc@gmail - Điện thoại: 0913 276 709
Cố vấn Ban Biên tập: Trung úy - Nhà báo - Nhà văn Phạm Thành Long
Email: thanhlong1949@gmail.com - Điện thoại: 0984 108 450© 2017 Bản quyền thuộc về Hội Truyền thống Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh Việt Nam
Website được thiết kế bởi Tất Thành



