VƯỢT DỐC DÂY THÙNG CÕNG PHÁO LÊN ĐỒI A1
Cựu chiến binh Phạm Văn Tới - Chiến sĩ Pháo binh Sư đoàn 968
Mỗi lần có dịp trở lại chiến trường xưa ở vùng đất Đường 19 Tây, trong lòng tôi – một người chiến sĩ từng đi qua những năm tháng khốc liệt năm 1975 – lại trào dâng những cảm xúc không thể nào tả xiết. Ký ức về những ngày tháng cùng đồng đội nếm mật nằm gai, chiến đấu giữa đại ngàn Tây Nguyên vẫn còn vẹn nguyên như mới diễn ra ngày hôm qua.
Khi ấy, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ quan trọng tại khu vực Đường 19 Tây. Địa hình nơi đây cực kỳ hiểm trở với những ngọn đài cao dốc đứng và rừng rậm bạt ngàn. Địch bố trí lực lượng cố thủ dày đặc cùng hỏa lực mạnh. Nhớ nhất là hình ảnh kéo pháo bằng tay qua dốc đứng 45 độ trong mưa ngàn. Giữa cơn mưa bom bão đạn cày xới mặt đất, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mỏng mong, nhưng không một ai trong chúng tôi chùn bước.
Trong suốt trận đánh khốc liệt đó, chúng tôi đã sát cánh bên nhau từng phút từng giây. Có những lúc tiểu đội bị vây hãm, nguồn nước ngọt cạn kiệt, anh em phải chia nhau từng ngụm nước suối vắt ra từ rễ cây rừng. Tiếng súng đại liên và pháo nổ rung chuyển cả vách đá, nhưng khẩu lệnh xung phong vẫn vang lên đĩnh đạc từ người chỉ huy. Chúng tôi lao lên đánh chiếm từng căn hầm ngầm, từng điểm chốt của đối phương.
Trận đánh kết thúc thắng lợi nhưng giá phải trả là sự hy sinh anh dũng của nhiều đồng đội thân yêu. Sự kiện đó chính là biểu tượng về kỳ tích kéo pháo của quân đội ta. Giờ đây, khi hòa bình đã trở lại trên từng ngọn đồi, buôn làng Tây Nguyên đã khoác lên mình màu xanh tươi mới, tôi luôn tự hào vì mình đã cống hiến tuổi thanh xuân đẹp nhất cho sự nghiệp giải phóng đất nước.


