VƯỢT HÀNG RÀO TRONG BÓNG TỐI TUYỆT ĐỐI (1)
Nhiệm vụ vượt qua lớp hàng rào bảo vệ mục tiêu trong điều kiện có hệ thống cảnh giới, yêu cầu tuyệt đối không gây tiếng động và không để lại dấu vết.
Sau khi tiếp cận được khu vực mục tiêu, tổ đặc công của bác Vũ Minh Quân phải dừng lại trong một khoảng thời gian dài để quan sát.
Bóng tối vẫn bao trùm dày đặc, nhưng phía trước không còn là rừng tự nhiên nữa.
Đó là khu vực có bố trí canh gác.
Có ánh sáng yếu được đặt ở nhiều vị trí khác nhau.
Có những khoảng tối xen kẽ ánh sáng, tạo thành một mạng lưới quan sát chặt chẽ.
Mỗi người trong tổ đều hiểu rằng đây là giai đoạn khó nhất của nhiệm vụ.
Chỉ cần một sai sót nhỏ, toàn bộ kế hoạch sẽ bị phát hiện.
Bác Quân được giao nhiệm vụ đi đầu trong nhóm tiếp cận hàng rào.
Ông nằm im rất lâu để quan sát quy luật di chuyển của ánh sáng.
Ánh đèn không chiếu liên tục.
Mà thay phiên quét theo chu kỳ.
Điều đó tạo ra những “khoảng trống” ngắn, đủ để di chuyển nếu tính toán chính xác.
Sau khi thống nhất tín hiệu, cả tổ bắt đầu hành động.
Không có lời nói.
Chỉ có sự phối hợp bằng tay và ánh mắt.
Người đầu tiên tiến lên rất chậm.
Bác Quân cảm nhận rõ từng nhịp tim của chính mình.
Không phải vì sợ, mà vì sự tập trung đang được đẩy đến mức cao nhất.
Khi chạm tới lớp hàng rào đầu tiên, ông dừng lại.
Dây thép gai hiện ra ngay trước mắt.
Mảnh, sắc, và nguy hiểm.
Ông dùng kìm chuyên dụng để cắt từng đoạn nhỏ.
Mỗi lần cắt đều phải chờ rất lâu để đảm bảo không tạo ra âm thanh kim loại va chạm.
Phía sau, đồng đội nằm sát đất, cảnh giới tuyệt đối.
Một người quan sát ánh sáng, một người theo dõi hướng gió, một người kiểm tra phía sau.
Mọi thứ diễn ra trong im lặng đến mức thời gian như ngưng lại.
Sau khi vượt qua lớp hàng rào đầu tiên, cả nhóm tiếp tục tiến vào khoảng giữa hai lớp bảo vệ.
Đó là khu vực trống, nhưng lại nguy hiểm nhất.
Không có chỗ che chắn.
Không có vật cản.
Chỉ cần bị phát hiện là không còn đường rút lui.
Bác Quân ra hiệu dừng lại.
Cả tổ nằm im trong bóng tối, chờ đợi ánh đèn quét qua.
Khoảnh khắc ấy kéo dài rất lâu.
Không ai cử động.
Không ai dám thở mạnh.
Cho đến khi ánh sáng rời khỏi khu vực, cả đội mới tiếp tục di chuyển.
Từng người một vượt qua.
Khoảng cách giữa sự an toàn và nguy hiểm lúc này chỉ tính bằng vài bước chân.
Khi người cuối cùng vượt qua, không ai thở phào ngay lập tức.
Họ vẫn tiếp tục quan sát thêm một thời gian dài để chắc chắn không bị phát hiện.
Bác Quân lúc đó mới nhận ra, trong đặc công, vượt qua một hàng rào không chỉ là vượt qua vật cản.
Mà là vượt qua chính giới hạn bình tĩnh của bản thân.
Đêm vẫn còn dài.
Và nhiệm vụ phía trước vẫn chưa kết thúc.
Nhưng một cánh cửa quan trọng đã được mở ra trong im lặng tuyệt đối của rừng đêm.



