VƯỢT LÀN PHÁO Ở CHI KHU VÕ ĐẮC
Qua ký ức của Đại tá Văn Minh Trường, câu chuyện kể lại thời khắc ác liệt trong trận đánh Chi khu Võ Đắc tháng 3 năm 1975. Trước tình huống thông tin liên lạc bị gián đoạn, ông cùng đồng đội đã dũng cảm vượt qua làn pháo địch để bảo đảm chỉ huy chiến đấu, góp phần vào thắng lợi của trận đánh.
Trong ký ức của Đại tá Văn Minh Trường, có một tình huống chiến trường mà ông không bao giờ quên: thời điểm lực lượng ta tiến công Chi khu Võ Đắc. Đây là một trong những vị trí quan trọng của địch ở Bình Tuy cũ. Nếu đánh được Võ Đắc, thế trận của địch trên địa bàn sẽ bị rung chuyển mạnh.
Rạng sáng 20/3/1975, lực lượng đặc công áp sát mục tiêu. Trời còn tối, không gian nặng nề trước giờ nổ súng. Nhưng khi trận đánh bắt đầu, địch chống trả dữ dội. Pháo, đạn, hỏa lực từ nhiều hướng trút xuống. Trong lúc ác liệt ấy, hệ thống thông tin của ta bị ảnh hưởng, việc chỉ huy và phối hợp lực lượng gặp khó khăn.
Trước tình thế khẩn cấp, Đại tá Văn Minh Trường cùng đồng chí chủ nhiệm thông tin và một chiến sĩ liên lạc quyết định vượt khỏi công sự để xử lý tình huống. Quãng đường khoảng 1,5 km trong điều kiện bình thường có thể rất ngắn, nhưng giữa làn pháo địch, đó là con đường sinh tử.
Ba người lao đi trong khói bụi. Phía trên là tiếng pháo rít. Mặt đất rung lên sau từng loạt nổ. Có lúc phải nằm rạp xuống tránh mảnh đạn, có lúc lại bật dậy chạy tiếp. Không ai dám nghĩ đến bản thân, vì chỉ cần chậm trễ, cả đội hình phía trước có thể gặp nguy hiểm.
Trong chiến tranh, có những khoảnh khắc người lính không kịp sợ. Nhiệm vụ đứng trước sinh mạng. Điều duy nhất trong đầu là phải đến được vị trí cần đến, phải nối lại thông tin, phải giữ cho trận đánh không bị gián đoạn.
Khi vượt qua được đoạn đường nguy hiểm, tổ công tác kịp thời củng cố liên lạc, nắm lại tình hình, tổ chức chi viện cho mũi tiến công. Trận đánh tiếp tục diễn ra quyết liệt. Cuối cùng, lực lượng ta giành được thắng lợi, góp phần làm tan rã hệ thống phòng thủ của địch trên địa bàn.
Sau này kể lại, Đại tá Văn Minh Trường không xem đó là hành động đặc biệt của riêng mình. Với ông, trong hoàn cảnh ấy, bất cứ người lính nào cũng sẽ làm như vậy. Nhưng chính sự bình dị trong cách kể ấy lại làm câu chuyện thêm xúc động. Nó cho thấy phẩm chất của người lính thời chiến: bình tĩnh, quyết đoán, dám đi vào nơi nguy hiểm nhất khi nhiệm vụ cần.
Câu chuyện vượt làn pháo ở Võ Đắc không chỉ là một chi tiết chiến trường. Nó tái hiện không khí khốc liệt của những ngày cuối cuộc kháng chiến, khi chiến thắng đã gần nhưng hy sinh vẫn còn rất lớn. Mỗi bước tiến đều cần lòng can đảm. Mỗi quyết định đúng lúc có thể cứu cả đơn vị.



