Vượt lên bóng tối – người thương binh đặc biệt Đặng Minh Nghinh
Thôn Bến Hiệp, xã Minh Thọ, tỉnh Hưng Yên – một miền quê yên ả từ lâu đã quen với hình ảnh người cựu chiến binh dáng đi tập tễnh, một tay vẫn thoăn thoắt làm việc nhà nông. Đó là ông Đặng Minh Nghinh, sinh năm 1951, thương binh loại đặc biệt, người từng chiến đấu kiên cường nơi trận mạc Miền Đông Nam Bộ ác liệt.
Vượt lên bóng tối – người thương binh đặc biệt Đặng Minh Nghinh
Thôn Bến Hiệp, xã Minh Thọ, tỉnh Hưng Yên – một miền quê yên ả từ lâu đã quen với hình ảnh người cựu chiến binh dáng đi tập tễnh, một tay vẫn thoăn thoắt làm việc nhà nông. Đó là ông Đặng Minh Nghinh, sinh năm 1951, thương binh loại đặc biệt, người từng chiến đấu kiên cường nơi trận mạc Miền Đông Nam Bộ ác liệt.
Ông Đặng Minh Nghinh thương binh loại đặc biệt
Ít ai biết rằng sau vẻ bình thản của ông là những cơn đau nhức triền miên, là những năm tháng bom đạn đã cướp đi của ông một cánh tay, một chân, nhưng không bao giờ cướp được ý chí sống và tinh thần thép của người lính.
1. Thanh xuân gửi lại chiến trường
Năm 20 tuổi – cái tuổi đáng lẽ được học hành, xây ước mơ – ông Nghinh khoác ba lô lên đường, quyết tâm đi vào tuyến lửa Miền Đông Nam Bộ. Ông nói:
“Không đánh, không giải phóng miền Nam, đất nước còn chia cắt thì làm sao chúng tôi ngồi yên?”
Trong những cánh rừng rậm ngút ngàn, ông và đồng đội liên tiếp đối mặt với bom B52, trận càn, biệt kích, sốt rét… Mỗi ngày, ranh giới giữa sống – chết chỉ là một lằn tơ.
2. Trận chiến định mệnh – mất đi nhưng không gục ngã
Trong một trận tấn công ác liệt năm ấy, quả đạn pháo bất ngờ nổ sát đội hình. Ông bị hất tung, người bê bết máu. Lúc tỉnh dậy ở trạm quân y, ông mới biết mình đã mất một chân và một tay.
Nhưng điều khiến ông đau hơn không phải cơ thể không còn lành lặn, mà là tin báo ba đồng đội trong đội hình hôm đó đã không bao giờ trở về.
Ông Nghinh chỉ lặng đi rồi nói khẽ:
“Họ nằm lại để tôi được sống. Sống thì phải sống cho ra người lính.”
3. Ngày trở về – chiến đấu trong đời thường
Trở về thôn Bến Hiệp với thân thể không còn nguyên vẹn, nhiều người lo ông sẽ sống một cuộc đời phụ thuộc. Nhưng ông Nghinh – với bản lĩnh của người lính miền Đông – đã từ chối tất cả sự thương hại.
Không cam chịu tàn phế, ông tập đi bằng chân giả, tập làm việc bằng một tay. Những ngày đầu, cái cuốc cứ rơi xuống đất, chiếc xe đạp chưa kịp dắt đã đổ nghiêng. Nhưng ông không bỏ cuộc.
Ông bảo:
“Còn một tay cũng làm được. Còn một chân cũng đứng được. Miễn là không gục.”
Và đúng như thế, từng chút một, ông làm được tất cả.
4. Người thương binh làm kinh tế giỏi
Ít ai ngờ, chính ông – người bị thương nặng nhất làng – lại là người làm kinh tế giỏi bậc nhất.
Ông cải tạo vườn tạp, đào ao thả cá, nuôi lợn, nuôi gà, tận dụng từng mét đất trong vườn để trồng rau sạch. Một tay ông quản lý cả trang trại nhỏ, sổ sách chi tiêu và từng lứa giống đều được ông tính toán cẩn thận.
Nhiều người trong thôn đến học hỏi kinh nghiệm, ông nhiệt tình chỉ dẫn, chẳng giấu nghề bao giờ.
Cán bộ xã vẫn thường nói:
“Ông Nghinh không chỉ là thương binh, mà là tấm gương sáng về nghị lực và lao động.”
5. Hoa lửa cháy trong mắt trẻ thơ
Mỗi khi nhà trường hay địa phương mời ông giao lưu truyền thống, ông luôn nhận lời. Bằng giọng chậm rãi, ông kể cho học sinh nghe về chiến trường miền Đông, về những đồng đội ngã xuống khi tuổi mới đôi mươi, về sự đổi lấy của hòa bình hôm nay.
Có lần một học sinh hỏi:
“Ông có buồn vì mất chân, mất tay không ạ?”
Ông cười:
“Buồn chứ. Nhưng nếu có thêm một lần để chọn, ông vẫn chọn chiến đấu. Nhờ sự hi sinh ấy mà các cháu được ngồi trong lớp học bình yên.”
Ánh mắt học trò rưng rưng nhìn ông – người mà cuộc đời đã thử thách đến tận cùng, nhưng chưa bao giờ chịu khuất phục.
Qua câu chuyện của mình, ông Đặng Minh Nghinh không muốn kể công, không muốn ai thương hại. Ông chỉ muốn gửi một lời nhắn:
“Tổ quốc này có được là vì nhiều người đã ngã xuống. Còn sống, chúng ta phải sống tử tế, sống có ích.”
Câu chuyện hoa lửa về ông – người thương binh đặc biệt, mất một chân một tay nhưng chưa bao giờ mất niềm tin – mãi mãi là ngọn đuốc soi vào trái tim thế hệ hôm nay.


