Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Vượt lên nỗi đau, tỏa sáng ý chí người thương binh

73 tuổi đời, ông Phạm Xuân Dục (quê tỉnh Thái Bình (nay là tỉnh Hưng Yên), hiện ngụ xã Phước Vinh, có 40 năm tham gia hoạt động cách mạng, hoạt động xã hội ở địa phương. Năm 18 tuổi, theo tiếng gọi non sông, ông lên đường nhập ngũ và hành quân vào miền Nam

Hưng Yên27/11/2025Nguyễn Thế Vinh (lớp 11B- trường THPT Triệu Quang Phục)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông có mặt tại chiến trường Kon Tum. 5 năm cùng đồng đội vào sinh ra tử, thường xuyên hứng chịu những trận “mưa hóa chất” do địch rải xuống nhưng ông vẫn kiên trung, quyết chiến đấu để giành độc lập cho quê hương, Tổ quốc.

Tháng 11/1976, ông xuất ngũ, chọn mảnh đất Tây Ninh lập nghiệp. Được lãnh đạo xã Phước Vinh vận động, ông tình nguyện tham gia công tác ở địa phương. Năm 1977, ông tiếp tục tham gia chiến tranh biên giới Tây Nam.

Từ năm 1984 đến khi về hưu năm 2010, ông Dục đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ, công việc khác nhau: Phó Chủ tịch UBND xã kiêm Trưởng Công an xã; Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy xã kiêm Bí thư Chi bộ ấp 1, Chi bộ ấp Phước Hòa;...

Ông Dục nói: "Làm việc chủ yếu vì trách nhiệm, vì Nhân dân. Còn để có thu nhập lo cho gia đình, tôi khai hoang, vỡ đất để làm nông".

Người thương binh hạng 4/4, bị nhiễm chất độc hóa học 68% ấy ngoài giờ làm việc ở xã, vẫn ruộng sớm đồng trưa để chăm lo cho cuộc sống gia đình. Khi con trai thứ 3 chào đời, bị di chứng do chất độc hóa học đioxin, phát triển không bình thường, ông vô cùng đau xót.

Bản lĩnh người lính Cụ Hồ không cho phép ông gục ngã, càng khó khăn phải càng cố gắng vươn lên. Ruộng đất của ông lúc nào cũng phủ màu xanh khi là cây mì, đậu xanh ngắn ngày, lúc lại chuyển sang mía, điều. Từ những công đất đầu tiên, ông và vợ dành dụm, chắt chiu để hôm nay có khoảng 7ha đất.

Một đời vất vả nhưng ông Dục chưa bao giờ quên đồng đội năm xưa. Ông tìm về chiến trường xưa, liên hệ với Sở Lao động - Thương binh và Xã hội, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Kon Tum trước đây, mong được tìm thấy tên của đồng đội trong nghĩa trang, được thắp cho đồng đội nén hương tưởng nhớ. Nhưng mọi thông tin vẫn còn mờ mịt.

“Từ năm 1990 đến nay, tôi được hưởng trợ cấp xã hội dành cho thương binh và người bị nhiễm chất độc hóa học. Con trai của tôi cũng được hưởng trợ cấp. Mỗi tháng, 2 cha con nhận trợ cấp khoảng 10 triệu đồng. Con trai út hiện công tác tại một đồn biên phòng. Tôi thấy như vậy là may mắn và hạnh phúc lắm rồi! Bởi sau chiến tranh, nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống và đến tận bây giờ vẫn chưa tìm thấy" - ông Dục bùi ngùi chia sẻ.

Trở về với cơ thể không lành lặn sau chiến tranh nhưng vượt lên nỗi đau, ông Phạm Xuân Dục vẫn tỏa sáng ý chí của người thương binh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn