Khác

Vượt qua bóng tối chiến tranh – hành trình bền bỉ của người lính không khuất phục

Bài viết tái hiện cuộc đời đầy gian truân nhưng giàu nghị lực của Anh hùng Nguyễn Hữu Ngoãn – một người lính pháo binh đã vượt qua những di chứng nặng nề của chiến tranh để tiếp tục sống, chiến đấu với bệnh tật và giữ vững ý chí. Bên cạnh ông là sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ của người vợ – chỗ dựa tinh thần vững chắc suốt hàng chục năm.

Quảng Trị10/04/2026Nguyễn Hoàng Dương (Phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần bốn thập kỷ trôi qua kể từ ngày đất nước hoàn toàn im tiếng súng, nhưng những vết thương chiến tranh vẫn chưa bao giờ thực sự khép lại. Trên dải đất hình chữ S, vẫn còn đó những con người ngày ngày âm thầm chiến đấu với di chứng còn sót lại. Nguyễn Hữu Ngoãn, người con của xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, là một trong những con người như thế. Suốt 24 năm, ông phải sống chung với những tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần do chiến tranh để lại.

Ngần ấy thời gian, cũng đồng nghĩa với những hy sinh thầm lặng mà người vợ – bà Nguyễn Thị Gái – phải gánh chịu. Nhớ lại quãng đời đã qua, bà kể: khi vừa tròn 20 tuổi, chồng bà tình nguyện lên đường nhập ngũ, được biên chế vào C3, D9 pháo 37 của Tỉnh đội Quảng Bình. Sau thời gian huấn luyện, ông đảm nhiệm vị trí pháo thủ số 2 trong đơn vị pháo cao xạ – một vị trí luôn đối mặt với hiểm nguy nơi tuyến lửa.

Là người trực tiếp chiến đấu nơi trận địa pháo, ông luôn tâm niệm rằng dù trong hoàn cảnh nào cũng phải bám trụ, sống chết cùng khẩu pháo. Năm 1965, chiến tranh leo thang ác liệt, không quân Mỹ liên tục đánh phá không chỉ các mục tiêu quân sự mà còn cả những công trình kinh tế, dân sinh. Hồ chứa nước Cẩm Ly trở thành điểm nóng bị tấn công dồn dập. Trong trận chiến bảo vệ đập Cẩm Ly tại Lệ Thủy, ông cùng sáu đồng đội trên mâm pháo đã bị thương nặng. Sau chiến công ấy, năm 1967, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Trận đánh khốc liệt đã để lại những thương tích nặng nề: chấn thương vùng đầu, gãy tay trái và tổn thương nghiêm trọng ở chân phải. Tưởng chừng như ông không thể tiếp tục cầm súng, nhưng với ý chí kiên cường của người lính, sau thời gian điều trị, ông lại trở về đơn vị. Trong suy nghĩ của ông, chỉ cần còn sức là còn cống hiến cho Tổ quốc.

Đến năm 1985, trong một lần thực hiện nhiệm vụ tại Cà Ròong (Thượng Trạch), ông mắc sốt rét ác tính thể não. Căn bệnh hiểm nghèo buộc ông phải điều trị dài ngày tại Bệnh viện 108, sau đó nghỉ hưu với quân hàm trung tá. Những năm đầu trở về đời thường, ông gần như mất khả năng giao tiếp, chỉ nằm một chỗ. Người vợ vốn là y tá tại Bệnh viện Quân khu 4 đã quyết định nghỉ việc để toàn tâm chăm sóc chồng.

Từ đó, mọi gánh nặng gia đình dồn lên vai bà Gái. Với đồng lương hưu ít ỏi cùng vài sào ruộng, một mình bà vừa chăm chồng bệnh tật, vừa nuôi bốn người con nhỏ khôn lớn. Cuộc sống thiếu thốn khiến việc học hành của các con không được trọn vẹn. Người con út cũng chỉ học đến lớp 9 rồi phải dừng lại.

Những ngày tháng chăm sóc chồng là chuỗi dài gian nan. Mọi sinh hoạt cá nhân của ông đều do một tay bà đảm đương. Có những ngày trái gió trở trời, vết thương cũ tái phát khiến ông đau đớn quằn quại, không ăn uống được, tay chân run rẩy. Những lúc cơn đau lên đến cực điểm, ông không kìm được mà bật khóc, khiến người vợ càng thêm xót xa.

Dẫu vậy, nghị lực của người lính năm xưa chưa bao giờ tắt. Ông không chấp nhận buông xuôi mà luôn kiên trì chống chọi với bệnh tật, từng ngày giành lại sự sống. Ông hiểu rõ giá trị của hòa bình, của những ngày được sống, nên càng quyết tâm vượt qua thử thách. Nhờ sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, sự động viên của cộng đồng, đặc biệt là sự chăm sóc tận tụy của gia đình, sức khỏe của ông dần có chuyển biến tích cực.

Đến nay, ông đã có thể tự đi lại và nói được những câu đơn giản, dù chưa thật rõ ràng. Thỉnh thoảng, ông tham gia các buổi gặp gỡ đồng đội cũ, ôn lại ký ức chiến trường. Những người từng chiến đấu cùng ông đều không khỏi khâm phục trước ý chí và nghị lực phi thường ấy.

Hiện tại, các con của ông đã trưởng thành, lập gia đình riêng. Ngôi nhà nhỏ ngày nào giờ đây thường xuyên vang lên tiếng cười của con cháu. Đó không chỉ là niềm hạnh phúc của một gia đình, mà còn là minh chứng cho sức sống bền bỉ của một người lính đã đi qua chiến tranh, vượt qua đau thương để tiếp tục sống trọn vẹn với cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn