Vượt qua "bức tường thép" của chiến tranh
Vượt qua "bức tường thép" của chiến tranh
Vượt qua "bức tường thép" của chiến tranh
Nhắc đến Quảng Trị, ông Ma Xuân Vạn không chỉ nhớ về những trận bom B-52 rung chuyển mặt đất hay những tháng ngày chiến đấu tại Thành cổ, mà còn nhớ về một cái tên đã từng khiến cả chiến trường miền Trung "nóng" lên – Hàng rào điện tử McNamara.
Ông kể, khi đó quân đội Hoa Kỳ đã dồn rất nhiều tiền của, vũ khí và công nghệ hiện đại để xây dựng một hệ thống phòng thủ được coi là bất khả xâm phạm. Từ bờ biển Quảng Trị đến dãy Trường Sơn, hàng loạt căn cứ quân sự, bãi mìn, hàng rào thép gai cùng các thiết bị cảm biến điện tử được bố trí dày đặc. Chỉ cần phát hiện tiếng động hay sự rung chuyển của mặt đất, hệ thống sẽ lập tức báo về trung tâm chỉ huy để điều máy bay, pháo binh hoặc lực lượng mặt đất đánh chặn.
Mục tiêu của họ rất rõ ràng: cắt đứt tuyến chi viện chiến lược từ miền Bắc vào miền Nam, làm tê liệt sức chiến đấu của quân giải phóng.
Ông Ma Xuân Vạn nhớ lại:
"Địch nghĩ rằng chỉ cần dựng được hàng rào ấy thì bộ đội ta sẽ không thể vào Nam. Chúng tin vào máy móc, vào công nghệ hiện đại. Nhưng chiến tranh đâu chỉ là chuyện của vũ khí."
Là người trực tiếp chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị, ông đã chứng kiến những đoàn quân nối tiếp nhau vượt qua tuyến lửa. Ban ngày, bom đạn cày nát núi rừng. Ban đêm, những người lính lại lặng lẽ hành quân dưới tán rừng Trường Sơn, men theo những con đường nhỏ, băng qua suối sâu, vượt qua bãi mìn và những khu vực đầy thiết bị dò tìm của địch.
Có những lúc, cả đơn vị phải nằm im hàng giờ giữa rừng chỉ để tránh sự phát hiện của máy bay trinh sát. Có khi vừa vượt qua một khu vực thì phía sau đã vang lên tiếng bom nổ dữ dội. Mỗi chuyến hành quân đều là cuộc đấu trí, đấu lực với một hệ thống chiến tranh hiện đại bậc nhất thế giới.
Nhưng điều khiến ông khâm phục nhất không phải là sức mạnh của hàng rào điện tử, mà là ý chí của những người lính.
Không có con đường này thì mở con đường khác. Không đi được ban ngày thì đi trong đêm tối. Hầm hào bị đánh sập thì đào lại. Tuyến đường bị cắt đứt thì lập tức khôi phục. Dưới mưa bom bão đạn, từng đoàn quân, từng đoàn xe vận tải vẫn âm thầm nối đuôi nhau vượt qua Quảng Trị để tiếp tục tiến vào chiến trường miền Nam.
Ông trầm ngâm nói:
"Cuối cùng, thứ mà địch không thể ngăn được chính là ý chí của người Việt Nam. Máy móc có thể phát hiện tiếng động, nhưng không thể khuất phục được lòng quyết tâm của những người lính chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc."
Thời gian đã chứng minh, Hàng rào điện tử McNamara – niềm hy vọng lớn của chiến lược quân sự Hoa Kỳ – đã không thể hoàn thành mục tiêu cắt đứt tuyến chi viện chiến lược. Những đoàn quân vẫn vượt Trường Sơn, những chuyến hàng vẫn đến được chiến trường, góp phần tạo nên sức mạnh để quân và dân Việt Nam đi đến thắng lợi cuối cùng vào mùa xuân năm 1975.
Đối với ông Ma Xuân Vạn, câu chuyện về Hàng rào điện tử McNamara không chỉ là ký ức về một công trình quân sự hiện đại, mà còn là minh chứng cho một chân lý mà ông luôn tin tưởng: trong chiến tranh, vũ khí có thể tạo nên sức mạnh, nhưng chính ý chí con người mới quyết định thắng lợi.



