Vượt qua cơn sốt rét ác tính
Những ngày hành quân trong rừng kéo dài. Mưa xuống rồi tạnh. Sương phủ kín những sườn núi. Một buổi tối, Bế Văn Đàn thấy người mệt khác thường. Anh cố gắng ngồi dậy nhưng sức lực giảm hẳn. Người đồng đội bên cạnh nhận ra: – Đàn, cậu không khỏe à?

Những ngày hành quân trong rừng kéo dài.
Mưa xuống rồi tạnh.
Sương phủ kín những sườn núi.
Một buổi tối, Bế Văn Đàn thấy người mệt khác thường. Anh cố gắng ngồi dậy nhưng sức lực giảm hẳn.
Người đồng đội bên cạnh nhận ra:
– Đàn, cậu không khỏe à?
Anh chỉ đáp:
– Chắc tôi mệt thôi.
Nhưng đến đêm, tình trạng của anh trở nên nghiêm trọng hơn.
Người đồng đội ở bên
Tiểu đội trưởng lập tức báo cho quân y.
Người quân y kiểm tra rồi nói:
– Phải nghỉ ngay. Không được cố gắng hành quân.
Bế Văn Đàn vẫn lo:
– Đơn vị còn nhiệm vụ...
Người quân y đáp:
– Nhiệm vụ của cậu lúc này là giữ sức và điều trị.
Những người đồng đội thay nhau chăm sóc anh.
Người lấy nước.
Người chuẩn bị chỗ nằm.
Người báo tình hình cho cán bộ.
Không ai để anh một mình.
Những ngày dài
Cơn bệnh khiến thời gian trôi rất chậm.
Có lúc Bế Văn Đàn chỉ muốn nhắm mắt nghỉ.
Mỗi khi tỉnh lại, anh lại thấy một người đồng đội ngồi gần đó.
Một người nói:
– Cậu cứ yên tâm nghỉ.
Người khác động viên:
– Anh em vẫn ở đây.
Những câu nói rất đơn giản.
Nhưng giữa rừng sâu, chúng đem lại cho người bệnh một cảm giác yên tâm đặc biệt.
Nhớ về quê nhà
Trong những lúc tỉnh táo, Bế Văn Đàn nhớ đến Cao Bằng.
Anh nhớ núi.
Nhớ bản.
Nhớ gia đình.
Một người bạn hỏi:
– Khỏe lại rồi cậu muốn làm gì trước?
Đàn cười yếu:
– Tôi muốn đi cùng đơn vị.
Người bạn đáp:
– Trước hết phải khỏe đã.
Đàn gật đầu.
Ngày sức khỏe trở lại
Sau một thời gian được chăm sóc, sức khỏe của anh dần khá hơn.
Bế Văn Đàn có thể ngồi dậy.
Rồi có thể bước vài bước.
Người đồng đội nhìn thấy vậy liền cười:
– Thấy chưa, hôm trước còn nằm im, hôm nay đã đòi đi rồi.
Đàn đáp:
– Tôi nhớ đường hành quân quá.
Mọi người bật cười.
Nhưng quân y vẫn nhắc:
– Phải nghỉ thêm. Không được nóng vội.
Đàn nghe lời.
Cơn bệnh rồi cũng qua.
Nhưng những ngày ấy để lại trong anh một bài học sâu sắc về tình đồng đội.
Trong chiến tranh, người lính không chỉ cần lòng dũng cảm khi làm nhiệm vụ.
Họ còn cần sự chăm sóc, động viên và tinh thần trách nhiệm của những người ở bên cạnh.
Một người bị bệnh thì cả đơn vị cùng quan tâm.
Một người yếu thì những người khác san sẻ phần việc.
Bởi vậy, giữa núi rừng khắc nghiệt, tình đồng đội đôi khi chính là nguồn động viên giúp người lính có thêm nghị lực vượt qua những ngày khó khăn.
Cơn sốt có thể qua đi, nhưng sự tận tình của những người đồng đội bên cạnh trong những ngày ấy là ký ức mà người lính khó có thể quên.


