VƯỢT QUA MƯA PHÁO ĐỂ GIỮ TRỌN ĐƠN VỊ – HỒI ỨC NGƯỜI CHIẾN SĨ THÁI BÌNH TRONG LỬA ĐẠN
Câu chuyện là hồi ức của một chiến sĩ quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) từng đối mặt với những trận mưa pháo khốc liệt, trong đó quyết định của người chỉ huy đã giúp bảo toàn sinh mạng cho cả đơn vị. Đó là ký ức về bản lĩnh, trách nhiệm và tình đồng đội giữa lằn ranh sinh – tử.
Có những trận đánh không được ghi vào sử sách, không có tên gọi, không có ngày kỷ niệm. Nhưng với người lính từng đi qua, chỉ cần nhớ lại là tim vẫn thắt lại. Với ông Vũ Văn Tấn, ký ức ấy gắn liền với một cơn mưa pháo – nơi ông đã đưa ra quyết định quan trọng nhất đời mình.
Sinh năm 1944 tại vùng quê Vũ Thư, ông Tấn lớn lên giữa những mùa lúa chiêm, lúa mùa nối nhau. Khi nhập ngũ, ông mang theo kinh nghiệm của người nông dân: biết nhìn trời, đoán mưa, đọc đất. Những điều ấy sau này trở thành bản năng sinh tồn trên chiến trường.
Đầu những năm 1970, đơn vị ông được giao nhiệm vụ chốt giữ một khu vực trọng yếu. Địch thường xuyên pháo kích, ban ngày im lặng, ban đêm bất ngờ nã pháo.
Đêm ấy, trời tối đặc. Không trăng. Không sao. Bỗng tiếng pháo rít lên xé không gian. Pháo dội xuống liên hồi, đất đá tung lên như mưa.
Trong khoảnh khắc ấy, ông Tấn hiểu rằng nếu giữ đội hình cũ, đơn vị sẽ bị xóa sổ. Không có thời gian xin lệnh. Ông hô anh em tản ra, bám địa hình, giữ liên lạc bằng ám hiệu.
“Lúc đó không nghĩ đến sống chết của mình, chỉ nghĩ làm sao giữ được anh em.”
Pháo nổ suốt nhiều giờ. Khi im tiếng, cả đơn vị còn nguyên vẹn, chỉ vài người bị thương nhẹ. Nếu chậm vài phút, hậu quả khó lường.
Sau này, khi nhắc lại, ông Tấn nói:
Người chỉ huy không cần quyết định đúng nhất, mà cần quyết định kịp lúc.
Sau chiến tranh, ông trở về quê, làm ruộng, sống lặng lẽ. Nhưng mỗi khi nghe tiếng sấm lớn, ký ức cũ lại ùa về. Không phải sợ hãi, mà là trách nhiệm của người đã từng giữ sinh mạng cho người khác.


