Vượt qua từng ngày sinh tử.
Ông Lê Văn Phúc (sinh năm 1955), quê tại xã Hải Lệ, thị xã Quảng Trị, là một trong những người trực tiếp chứng kiến giai đoạn ác liệt nhất của chiến tranh tại mảnh đất từng được gọi là “tuyến lửa” Trường Sơn – Quảng Trị. Dù không phải là người cầm súng, nhưng ký ức của ông về mùa hè đỏ lửa năm 1972 vẫn in sâu như một phần đời không thể tách rời.
Năm 1972, khi chiến sự tại Quảng Trị bùng nổ dữ dội, ông Phúc mới 17 tuổi. Gia đình ông sống gần khu vực ven sông Thạch Hãn, nơi thường xuyên hứng chịu pháo kích. Những ngày đó, tiếng bom đạn vang lên gần như không ngớt, ban ngày cũng như ban đêm. Người dân buộc phải đào hầm trú ẩn ngay trong vườn nhà, coi đó là nơi duy nhất có thể tránh được hiểm nguy. Ông Phúc nhớ rất rõ những ngày tháng sống trong hầm đất. Hầm nhỏ, ẩm thấp, chỉ đủ cho vài người ngồi co ro. Mỗi khi có tiếng pháo rít trên đầu, cả gia đình lập tức chui xuống hầm, nín thở chờ đợi. Có những đêm pháo sáng liên tục, bầu trời rực lên từng đợt ánh chớp, mặt đất rung chuyển dữ dội. Đất cát rơi xuống, không khí ngột ngạt, nhưng không ai dám bước ra ngoài. Một kỷ niệm mà ông không thể quên là vào tháng 7/1972. Sau một trận pháo kích kéo dài, khi bước ra khỏi hầm, ông cùng gia đình chứng kiến cảnh làng xóm tan hoang: nhà cửa đổ sập, cây cối cháy đen, khói vẫn còn nghi ngút. Nhiều người dân hoảng loạn đi tìm người thân, tiếng gọi nhau vang lên giữa đổ nát. Ông cùng cha tham gia khiêng người bị thương đi sơ tán, trong khi bom đạn vẫn có thể quay lại bất cứ lúc nào. Cuộc sống thời chiến không chỉ có bom đạn mà còn là đói khát. Lương thực dần cạn, gia đình ông phải ăn sắn, khoai thay cơm. Nước uống phải đi lấy từ xa, đôi khi phải chờ ban đêm để tránh máy bay. Tuy vậy, trong gian khó, tình làng nghĩa xóm lại trở nên gắn bó hơn bao giờ hết. Người có gì chia nấy, cùng nhau vượt qua từng ngày sinh tử. Ông Phúc cũng từng nhiều lần chứng kiến bộ đội hành quân qua địa bàn. Họ bám đường, vượt sông, nghỉ lại rất ngắn rồi tiếp tục lên đường. Hình ảnh những người lính trẻ, kiên cường giữa bom đạn đã để lại trong ông niềm tin sâu sắc về ngày chiến thắng. Sau năm 1975, khi hòa bình lập lại, gia đình ông trở về dựng lại nhà cửa trên nền cũ. Cuộc sống ban đầu rất khó khăn, nhưng ai cũng quyết tâm gây dựng lại từ đầu. Những vết tích chiến tranh dần mờ đi, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên. Giờ đây, ở tuổi ngoài 70, ông Lê Văn Phúc vẫn thường kể lại những gì mình đã trải qua cho con cháu. Với ông, đó không phải là câu chuyện của đau thương, mà là bài học về sự kiên cường và giá trị của hòa bình mà thế hệ hôm nay cần trân trọng.


