Cựu chiến binh

Vượt suối trong đêm tối

Đêm ấy, đơn vị phải di chuyển qua một con suối để kịp đến nơi trước khi trời sáng. Trời tối đen. Ánh trăng bị mây che khuất, chỉ còn tiếng nước chảy vọng lên giữa rừng. Người chiến sĩ phụ trách nhắc mọi người:

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vượt suối trong đêm tối

Đêm ấy, đơn vị phải di chuyển qua một con suối để kịp đến nơi trước khi trời sáng.

Trời tối đen. Ánh trăng bị mây che khuất, chỉ còn tiếng nước chảy vọng lên giữa rừng.

Người chiến sĩ phụ trách nhắc mọi người:

“Đi từng người một, giữ khoảng cách và cẩn thận.”

Người lính trẻ đứng bên bờ suối, nhìn dòng nước trước mặt. Ban ngày, con suối có lẽ chỉ là một đoạn đường bình thường. Nhưng trong đêm tối, tiếng nước chảy khiến nó trở nên xa lạ.

Một người đồng đội đi trước quay lại:

“Cứ bước theo anh. Chậm thôi.”

Cậu gật đầu.

Mọi người lần lượt xuống nước.

Nước lạnh buốt. Đá dưới lòng suối trơn khiến mỗi bước chân phải thật thận trọng. Người đi trước dò đường, người phía sau giữ khoảng cách.

Có lúc một chiến sĩ hơi mất thăng bằng. Người bên cạnh lập tức đưa tay đỡ.

“Cẩn thận!”

“Cảm ơn.”

Rồi cả hai tiếp tục bước.

Người lính trẻ vừa đi vừa nghe tiếng nước chảy. Trong bóng tối, cậu không nhìn rõ khuôn mặt những người bên cạnh, nhưng vẫn cảm nhận được sự hiện diện của đồng đội.

Chỉ cần một người đi trước nhắc nhở, một bàn tay đưa ra đúng lúc, mọi người lại vững bước.

Khi gần đến bờ bên kia, cậu quay lại nhìn dòng suối.

Nước vẫn lặng lẽ chảy giữa hai bờ cây rừng.

Cậu chợt nghĩ đến quê nhà, nơi cũng có những con suối và dòng sông đã gắn với tuổi thơ mình.

Nhưng lần này, con suối trước mặt là một phần của chặng đường kháng chiến.

Lên đến bờ, mọi người nhanh chóng kiểm tra lại đồ đạc.

Một người hỏi:

“Đủ cả chưa?”

Mọi người lần lượt đáp.

“Có!”

Không ai bị bỏ lại phía sau.

Đoàn người tiếp tục đi trong đêm.

Con đường phía trước vẫn tối, nhưng người lính trẻ không còn cảm thấy quá lo lắng.

Cậu hiểu rằng trong những lúc khó khăn nhất, điều giúp con người vững bước không chỉ là sức mạnh của bản thân, mà còn là sự tin tưởng giữa những người đồng đội.

Khi trời bắt đầu hửng sáng, đơn vị đã đến nơi.

Cậu nhìn lại đôi giày còn ướt nước rồi bật cười.

Một người đồng đội hỏi:

“Đêm nay nhớ đời không?”

Cậu đáp:

“Nhớ chứ. Nhất là lúc mọi người cùng nắm tay nhau vượt suối.”

Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ con suối trong đêm tối ấy.

Không phải vì dòng nước lạnh hay con đường khó đi, mà vì đó là lần ông cảm nhận rõ ràng rằng giữa gian khó, không ai bị bỏ lại phía sau.

Bài học: Trong hoàn cảnh khó khăn, sự đoàn kết và tinh thần tương trợ giúp con người vượt qua thử thách. Một bàn tay đưa ra đúng lúc có thể trở thành nguồn động viên lớn lao đối với người đang gặp khó khăn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn