Vượt "tọa độ lửa" ngã ba Đồng Lộc
Nhập ngũ năm 1971, ông Hạnh được biên chế vào đơn vị vận tải chuyên chở vũ khí, lương thực và quân trang vào chiến trường miền Nam. Ký ức sâu đậm nhất của ông là những đêm vượt Ngã ba Đồng Lộc và các trọng điểm trên đường Trường Sơn dưới mưa bom bão đạn. Xe của ông phải chạy trong đêm tối hoàn toàn không được bật đèn pha, chỉ dùng "đèn gầm" (loại đèn tự chế khoét một lỗ nhỏ che kín, hắt ánh sáng sát mặt đường) để tránh máy bay trinh sát AC-130 của địch phát hiện. Có những đêm, bom nổ ngay trước mũi xe, đất đá cày xới hất tung văng đầy vào cabin. Ông kể: "Lúc đó lốp xe bị mảnh bom chém rách, xẹp lép, nhưng nguyên tắc là xích xe không được dừng, hàng không được chậm". Ông và người phụ xe đã thay lốp ngay trong làn khói bom khét lẹt, tay rướm máu vì lớp sắt thép của vành xe nóng rực. Suốt dọc đường, lính lái xe như ông phải chịu cái đói, muỗi rừng, và những cơn sốt rét rừng run bần bật, nhưng cứ bám vô lăng là tinh thần lại tỉnh táo lạ kỳ để đưa hàng vào đích an toàn.


