“Vượt Trường Sơn – con đường của lòng dũng cảm”
“Vượt Trường Sơn – con đường của lòng dũng cảm”
“Vượt Trường Sơn – con đường của lòng dũng cảm”
Một hôm khác, khi mấy đứa chúng tôi đang chơi thì bác Đại tá lại gọi vào nhà:
“Nào, lại đây, bác kể chuyện vượt Trường Sơn lần đầu của bác.”
Bác kể:
“Năm ấy bác mới hơn hai mươi tuổi. Nhận lệnh vào chiến trường miền Nam chống Mỹ, bác theo đơn vị hành quân vượt Trường Sơn. Trước mặt là rừng sâu hun hút, sau lưng là quê nhà, cha mẹ và những điều thân thương.”
Những ngày đầu, bộ đội đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày. Trên vai là ba lô, súng đạn, võng tăng, gạo sấy. Khi qua những đoạn rừng rậm, mọi người phải cầm dao phát từng lối nhỏ.
“Đêm ngủ thì treo võng lên cây cho khỏi thú dữ. Có hôm hổ gầm ngay dưới chân núi. Có hôm mưa rừng xối xả, cả đơn vị ướt như chuột lột.”
Trường Sơn không chỉ gian khổ vì thiên nhiên, mà còn vì kẻ thù. Bác kể:
“Máy bay Mỹ suốt ngày lượn vòng thả bom. Nghe tiếng động cơ là tất cả phải lao vào công sự, có khi chỉ là một hốc đất nhỏ dưới gốc cây.”
Nhiều chiến sĩ trẻ vừa đặt chân vào Trường Sơn đã hy sinh. Bác lặng người khi kể về những người đồng đội chỉ mới hơn mười tám, đôi mươi.
“Nhưng khó khăn nào cũng vượt qua. Vì trong tim ai cũng có chung một mục tiêu: phải vào tới miền Nam, phải giải phóng đất nước.”
Trong rừng sâu, bộ đội chỉ có nhau. Ai ốm thì được người khác cõng. Ai thiếu gạo thì cả đơn vị nhường phần. Có chiến sĩ sốt rét đến run người, nhưng vẫn cố bám đơn vị, không ai bỏ bạn lại phía sau.
“Có lần bác bị thương nhẹ. Một cậu tân binh mới vào đã nhường phần đường ăn của mình cho bác. Những nghĩa cử ấy không bao giờ bác quên.”
Cuối cùng, sau nhiều tháng trời ròng rã, đơn vị của bác cũng vào tới chiến trường.
“Khi đặt chân tới miền Nam, bác cảm giác như mình vừa vượt qua cả một đời.”
Kết thúc câu chuyện, bác nhìn chúng tôi nghiêm nghị nhưng đầy ấm áp:
“Các cháu được sinh ra trong hòa bình là hạnh phúc lớn lắm. Bác kể không phải để khoe chiến công, mà để các cháu biết rằng tự do hôm nay đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ. Hãy sống tử tế, học giỏi và yêu quê hương như những người lính năm xưa.”
Và chúng tôi ngồi đó, im lặng nghe tiếng gió ngoài sân, lòng trào dâng sự biết ơn với những con người đã viết nên lịch sử.
Người sưu tầm
Nguyễn Hồng Hạnh lớp 5D Liên đội trường Tiểu học Đồng Tiến


