VƯỢT TRƯỜNG SƠN KHI TUỔI VỪA ĐÔI MƯƠI
Tuổi đôi mươi chưa kịp sống trọn một mùa yêu thương đã bước vào hành trình gian khổ nhất đời người: vượt Trường Sơn vào chiến trường.
Năm ấy, Phạm Duy Đô vừa tròn hai mươi tuổi. Cái tuổi mà ở quê nhà, người ta còn đang lo dựng vợ gả chồng, còn mải mê với ruộng đồng, hội làng, những buổi chiều thả trâu trên triền đê sông Hồng.
Nhưng với ông, tuổi hai mươi bắt đầu bằng một quyết định rất nhanh: lên đường.
Ngày khoác ba lô vượt Trường Sơn, ông không mang theo nhiều thứ. Một bộ quần áo, vài lá thư nhà, và một niềm tin giản dị: đi để đất nước được yên bình.
Trường Sơn hiện ra không giống bất kỳ con đường nào ông từng biết. Đó không phải là con đường để đi cho nhanh, mà là con đường để thử thách con người đến tận cùng. Rừng sâu, dốc đứng, suối dữ, bom rơi bất cứ lúc nào.
Những bước chân đầu tiên còn háo hức. Nhưng chỉ sau vài ngày, mồ hôi thấm đẫm áo, vai rát bỏng vì gùi nặng, đôi chân phồng rộp, tuổi trẻ bắt đầu hiểu rằng: chiến tranh không lãng mạn như những câu chuyện kể.
Có những buổi tối, nằm võng giữa rừng, Phạm Duy Đô nhìn lên tán cây đen đặc, chợt nhớ đến căn nhà nhỏ ở quê. Nhớ mâm cơm có khói. Nhớ giọng mẹ gọi ngoài sân. Nhưng rồi tiếng kẻng báo hành quân vang lên, nỗi nhớ phải gác lại.
Tuổi hai mươi của ông lớn lên rất nhanh giữa Trường Sơn. Không cần thêm năm tháng, chỉ cần thêm những chặng đường.


