Bài viết

Vỹ tuyến 17

Lào Cai21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lan nhìn dòng sông đen sẫm trước mặt, nghe lòng mình thắt lại. Chiến tranh đã lấy đi quá nhiều tuổi trẻ. Đầu năm 1969, đơn vị nhận nhiệm vụ đặc biệt. Một đoàn cán bộ cấp cao cần vượt qua tuyến lửa vào chiến trường miền Nam. Tiểu đội của Lan phải dẫn đường xuyên qua vùng bom tọa độ. Đêm ấy trời mưa tầm tã. Cả đoàn men theo triền núi trong bóng tối đặc quánh. Địch thả pháo sáng trắng lóa liên tục. Lan đi đầu dò đường. Hòa mang túi cứu thương phía sau. Nguyệt dìu một cán bộ bị sốt rét nặng. Khi đoàn tới gần ngầm đá qua suối, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện. Ánh đèn từ trên cao quét xuống như lưỡi dao. Lan hét khẽ: – Tất cả xuống hầm! Nhưng đã quá muộn. Bom trút xuống mặt suối. Nước và đất đá bắn tung trời. Một thân cây lớn đổ sập chắn ngang đường rút. Trong tiếng hỗn loạn, Nguyệt phát hiện một cán bộ bị kẹt dưới tảng đá. Cô không chút do dự lao tới. – Chị Lan! Giúp em! Hai cô gái dồn sức nâng tảng đá giữa làn bom rung chuyển. Cuối cùng người cán bộ cũng được kéo ra. Nhưng ngay lúc ấy, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên sát mép suối. Lan choáng váng ngã xuống. Khi cô tỉnh lại, trời đã gần sáng. Khói bom còn mù mịt. Hòa đang ôm Nguyệt khóc nấc. Mảnh bom đã găm vào ngực cô gái trẻ. Nguyệt nằm rất yên, đôi mắt vẫn mở nhìn về phía cầu Hiền Lương xa xa. Bàn tay cô còn nắm chặt chiếc harmonica nhỏ. Lan quỳ sụp xuống đất. Suốt nhiều năm trong chiến tranh, cô đã chứng kiến nhiều mất mát. Nhưng lần này, trái tim cô như bị ai bóp nghẹt. Nguyệt ra đi khi mới mười chín tuổi. Người dân ven sông cùng đơn vị chôn cất cô trên ngọn đồi nhìn xuống sông Bến Hải. Họ cắm bên mộ một bó lau trắng. Đêm hôm ấy, Lan ngồi rất lâu bên bờ sông. Tiếng nước chảy hòa với tiếng pháo vọng xa. Hòa khẽ nói: – Nguyệt chưa kịp thấy ngày thống nhất… Lan siết chặt cuốn sổ nhỏ trong tay. – Nhưng nhất định sẽ có ngày đó. Và chúng ta phải sống để kể lại cho mọi người về những cô gái ở vĩ tuyến 17. Bảy năm sau. Mùa xuân 1975. Đất nước hoàn toàn giải phóng. Cầu Hiền Lương rợp cờ đỏ sao vàng. Dòng người từ hai miền đổ về trong nước mắt đoàn tụ. Lan và Hòa trở lại bờ sông năm xưa. Chiến tranh đã lùi xa nhưng những hố bom cũ vẫn còn in dấu trên triền đất. Hai người mang theo một bó hoa trắng tới ngọn đồi nhỏ. Trước mộ Nguyệt, gió sông Bến Hải thổi lao xao những bụi cỏ lau. Lan đặt xuống mộ chiếc áo dài trắng tinh mà ngày xưa Nguyệt từng mơ ước. Cô nghẹn ngào: – Đất nước thống nhất rồi, Nguyệt à… Hòa đứng bên cạnh lặng lẽ khóc. Xa xa, tiếng trẻ con cười vang trên cây cầu không còn chia cắt. Dòng sông Bến Hải hôm nay hiền hòa trôi dưới nắng. Nhưng nơi ấy, người dân vẫn không quên những cô gái thanh niên xung phong đã gửi tuổi xuân mình lại giữa khói lửa vĩ tuyến 17 — những bông lau trắng bất tử của một thời đất nước đau thương mà anh dũng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn