xã Bằng Luân (4)
người lính lái xe đường trường Sơn
Câu chuyện của CCB Hoàng Văn Khôi – Đại uý, Trợ lý tham mưu trung đoàn 652, Cục hậu cần quân khu 2, phục viên về địa phương 12/1982
Những ngày đầu nhập ngũ Ông nhập ngũ vào đơn vị bộ binh (từ tháng 12/1971- 02/1972), sau đó được chuyển sang học làm lính lái xe từ tháng 4/1972 – 7/1972, sau đó lái xe ở Đại đội giao nhận 170, đến tháng 12/1972 đại đội của Ông nhập vào đoàn 559.
Khi thực hiện nhiệm vụ lái xe vẫn chuyển hàng hoá, lương thực, vũ khí vào chiến trường, đoàn xe của Ông Khôi thực hiện nhiệm vụ vận chuyển vào buổi tối thì lo nhất và phải cảnh giác nhất là máy bay C130 (hay còn gọi là Cú đêm) chuyên đánh phá vào ban đêm, nó băn tia hồng ngoại tìm mục tiêu; xe cứ đi khoảng 30 phút lại phải dừng lại, tìm chỗ dấu xe xong lái xe ra khỏi xe nằm xem có thấy máy bay không, nếu gặp máy bay khi đang lái xe thì 100% xác định hi sinh. Đi đêm các xe đều bật đèn gầm các xe đi rất xa nhau, bụi đường đất bên đất bạn Lào rất dày nhiều lúc lai xe theo cảm tính chứ có nhìn thấy gì đâu. Đoàn xe của ông di chuyển tuyến đường Tây Trường Sơn trên đất Lào; đoạn đường từ binh trạm 32 đến binh trạm 46 (từ đường 20 Quyết thắng – Quảng Bình qua đèo Pholonhich sang đất Lào. Từ năm 1972 trở đi xe chạy cả ngày lẫn đêm trở xăng dầu từ Quảng Bình qua binh trậm 32. Sau khi giải phóng Khe Sanh chuyển qua tuyến đường Quảng Nam đi Trao Giàn xuống Playcu đi Buôn Mê Thuột, Đồng Xoài về Sài Gòn. Tuy Làm công tác vận chuyển hàng hoá, lương thực, xăng dầu phục vụ cho chiến trường nhưng trong lòng mỗi người lính lái xe, chậm chễ có thể là mất thời cơ giành chiến thắng, đã ngồi lên xe rồi thi cũng chẳng sợ gì cả, nhiều lúc đường hỏng không qua được trong lòng lại thì thầm: “Đồng đội ơi gắng chờ tôi chút nữa, chúng tôi đang đến đấy rồi”



