Cựu chiến binh

xã Định Hóa (17)

Ninh Bình05/05/2026Đậu Công Tứ (Đoàn xã Định Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
xã Định Hóa (17)

Nhân dịp kỉ niệm 55 năm ngày truyền thống trung đoàn 53 sư đoàn 344

21/05/1971 - 21/05/2026

Chúng tôi đăng lại bài viết của đ/c Đặng Đại Ngọ ( cán bộ tiền bối tiểu đoàn 2 trung đoàn 53 sư đoàn 344 ) , và liên tục đăng lại những kỉ niệm 1 thời quân ngũ của các đồng đội trung đoàn 53 . ( các bài viết sẽ được sắp xếp theo trình tự thời gian ), mời các đ/c theo dõi :

VẪN CÒN NGUYÊN TRONG KÝ ỨC

Hôm nay 17/02/2025. Ngày này cách đây 46 năm (17/02/1979) tiếng súng quân Trung Quốc xâm lược nổ khắp 6 tỉnh biên giới phía Bắc. Lúc bấy giờ trung đoàn 53 chúng tôi đang đóng quân tại Gia Nghĩa Đắk Nông, được lệnh hành quân thần tốc ra biên giới phía Bắc. Ngày đầu hơn 40 xe ô tô chở bộ đội hành quân đi theo đường quốc lộ 19. Khi xuống đèo Mang Yang thuộc tỉnh Gia Lai, 1 xe của đại đội 33 không may bị đứt phanh đỗ tại đèo, làm 10 chiến sĩ hi sinh tại chỗ và 7 chiến sĩ khác bị thương. Phần lớn các chiến sĩ tuổi đời đang còn rất trẻ, mới nhập ngũ năm 1977, quê quán của họ ở các tỉnh Hà Nội, Hải Phòng, Vĩnh Phú. Trung đoàn đã phân công đồng chí Lê Quốc Đạt quê Lệ Thủy (hiện nay đóng đô ở Đắk Lắk) là cán bộ của đại đội 33 cùng với chiến sĩ trong đại đội, ở lại mai táng các đồng đội tại một nghĩa trang liệt sĩ thuộc huyện Phù Cát tỉnh Bình Định. Tuy chưa vào trận đánh, nhưng nhìn đồng đội mình hi sinh và bị thương trên đường hành quân ai cũng xót xa không cầm được nước mắt. Thương các đồng đội còn vài ngày nữa thôi, sẽ đặt chân lên đất miền Bắc lên đất thủ đô Hà Nội, được gặp lại những người thân yêu của mình vẩy tay chào đón đoàn xe đi qua. Nhưng không kịp nữa rồi, các đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa đất trời Phương Nam. Nghĩ đến đây, lòng chúng tôi càng căm thù quân Trung Quốc xâm lược. Ngồi sau lưng tôi là tiểu đội trưởng trinh sát Đào Thế Yên quê Hà Nam Ninh (sau lên làm chính trị viên đại đội, hiện nay ở tại thành phố Lào Cai) lòng căm hờn uất ức không giữ được bình tĩnh, đã đến gần cửa xe nói rất to như gào thét với tham mưu trưởng Nguyễn Văn Thăng quê Hà Bắc đang ngồi trong cabin xe:"Thủ trưởng Thăng ơi! Thủ trưởng nói các lái xe đừng nghĩ giải lao dọc đường nữa, mà hãy chạy nhanh lên, bọn em đang ngứa chân tay muốn đánh nhau với bọn Tàu lắm rồi". Máu lính chiến chúng tôi là vậy, đâu có sợ hi sinh gian khổ, luôn lạc quan yêu đời.

Ngồi trên xe vẫn hát vang lên những bài ca đi cùng năm tháng, cho đến lúc chuẩn bị đi qua địa phận quê tôi, trên xe không ai bảo ai tất cả đều chuyển sang hát bài "Quảng Bình Quê Ta Ơi" làm tôi càng nhớ đến gia đình quê hương mình nhiều hơn. Và cứ thế ngày đi đêm nghỉ, hơn 10 ngày hành quân chúng tôi đã đặt chân đến đất Bảo Hà, Bảo Yên, Hoàng Liên Sơn (nay tỉnh Lào Cai) thì có lệnh đoàn xe dừng lại, tham mưu trưởng Nguyễn Văn Thăng bước ra khỏi xe đi tới bên trung đoàn trưởng Đỗ Quang Đông, cùng với chính ủy Nguyễn Bá Thưởng họp bàn bạc. Sau khoảng 30 phút chúng tôi được lệnh xuống khỏi xe và triển khai nấu cơm ăn uống nghỉ ngơi bên vệ đường. Tối hôm ấy nằm dưới ánh sao đêm, anh em đang cao hứng bàn tán khả năng ngày mai sẽ tiến sâu vào sát mặt trận, thì đ/c Võ Mạnh Lịch quê Lệ Thủy (sau này lên đại đội trưởng, hiện nay đóng đô tại Bắc Giang) đã đi tiếp thu tình hình ở trên về thông báo: Trung đoàn 53 chuyển sang nhận nhiệm vụ mới: "Phục vụ chiến đấu". Thế là ước nguyện cầm súng trực tiếp đánh quân Tàu trả thù cho đồng đội đành phải gác lại, để cùng với các đơn vị bạn trong sư đoàn 344 khẩn trương mở tuyến đường chiến lược rất quan trọng mang mật danh N2 (sau này là quốc lộ 279).

Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc đã trôi qua 46 năm. Nhưng những người lính trung đoàn 53 chúng tôi ngày ấy vẫn còn nguyên trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn