xã Đoàn Bình Ninh (24)
Người giữ cho mọi thứ không “xô lệch” ở ấp An Cư Ở ấp An Cư, có những việc không ai giao cụ thể, nhưng nếu không có người để tâm, chúng sẽ dần trở nên lỏng lẻo. Và cũng có những con người không cần đứng ra nhắc nhở, nhưng chính sự có mặt của họ khiến mọi thứ tự nhiên trở lại ngay ngắn. Ông Nguyễn Văn Phi là một người như vậy. Ông không tạo ra sự chú ý bằng lời nói hay hành động lớn. Nhưng trong những công việc chung, người ta dễ nhận ra một điều: nơi nào ông tham gia, nơi đó ít khi rơi vào tình
Người giữ cho mọi thứ không “xô lệch” ở ấp An Cư
Ở ấp An Cư, có những việc không ai giao cụ thể, nhưng nếu không có người để tâm, chúng sẽ dần trở nên lỏng lẻo. Và cũng có những con người không cần đứng ra nhắc nhở, nhưng chính sự có mặt của họ khiến mọi thứ tự nhiên trở lại ngay ngắn. Ông Nguyễn Văn Phi là một người như vậy.
Ông không tạo ra sự chú ý bằng lời nói hay hành động lớn. Nhưng trong những công việc chung, người ta dễ nhận ra một điều: nơi nào ông tham gia, nơi đó ít khi rơi vào tình trạng “làm cũng được, không làm cũng xong”. Không phải vì ông kiểm soát, mà vì ông giữ cho mọi thứ không bị buông lơi.
Những năm tháng hình thành “độ chặt” trong cách làm việc
Sinh năm 1957, ông Nguyễn Văn Phi bắt đầu tham gia công tác từ tháng 8 năm 1980. Đó là giai đoạn mà điều kiện còn thiếu, nhưng yêu cầu lại không hề đơn giản.
Từ năm 1980 đến tháng 7 năm 1985, ông trải qua một quãng thời gian không chỉ để làm việc, mà để “định hình” cách làm việc của mình.
Trong môi trường đó, ông nhận ra một điều: nếu không giữ sự chặt chẽ từ đầu, công việc sẽ rất dễ rơi vào tình trạng rời rạc.
Không cần sai lớn.
Chỉ cần lỏng một chút.
Và cái “một chút” đó sẽ kéo theo nhiều thứ khác.
Chính vì vậy, ông bắt đầu hình thành cho mình một nguyên tắc: làm gì cũng phải có điểm tựa – có đầu, có cuối, có sự rõ ràng.
Trở về đời thường – không để thói quen tốt bị “nới lỏng”
Sau khi kết thúc giai đoạn công tác, ông trở về với cuộc sống tại ấp An Cư. Không còn những yêu cầu nghiêm ngặt như trước, nhưng ông cũng không để mình thay đổi theo sự dễ dãi.
Ông không làm việc theo kiểu “linh động cho tiện”. Ngược lại, ông giữ cho mình một cách làm khá “cứng”: việc gì cũng cần sự rõ ràng.
Trong những hoạt động của địa phương, ông không phải là người nhận nhiều phần việc. Nhưng việc nào đã nhận, ông giữ rất chắc.
Đến tháng 12 năm 1995, ông tham gia Hội Cựu chiến binh. Nhưng điều khiến ông được mọi người tin tưởng không nằm ở danh nghĩa, mà nằm ở cách ông giữ cho công việc không bị xô lệch theo thời gian.
Làm việc theo kiểu “không để trôi khỏi tay”
Ông Nguyễn Văn Phi không làm việc theo kiểu giải quyết cho xong, mà làm theo kiểu giữ cho công việc không bị trôi đi.
Một việc khi đã vào tay ông, sẽ không bị bỏ quên.
Một chi tiết khi đã bắt đầu, sẽ không bị làm qua loa.
Ông không làm nhiều hơn người khác, nhưng lại làm “sát” hơn.
Chính cái “sát” đó khiến công việc không bị rơi vào tình trạng nửa vời.
Không kéo công việc lên cao, nhưng không để nó rơi xuống thấp
Trong một tập thể, có người làm cho mọi thứ tốt lên rất nhanh. Nhưng cũng có người giữ cho mọi thứ không bị xuống.
Ông Nguyễn Văn Phi thuộc về kiểu thứ hai.
Ông không làm cho công việc nổi bật hơn, nhưng ông giữ cho công việc không bị giảm chất lượng.
Không cần nâng lên.
Chỉ cần không để tụt xuống.
Và trong một quá trình dài, điều đó tạo ra sự ổn định rất rõ.
Ảnh hưởng không đến từ lời nói, mà từ “độ chắc” trong cách làm
Ông không phải là người hay góp ý hay nhắc nhở. Nhưng cách ông làm lại tạo ra một “chuẩn ngầm”.
Khi có một người làm việc chắc tay, người khác cũng khó làm qua loa.
Khi có một người giữ được sự rõ ràng, những người xung quanh cũng phải làm cẩn thận hơn.
Không cần nói ra, nhưng vẫn có một sự điều chỉnh diễn ra.
Gắn bó với ấp An Cư bằng sự “không buông lỏng”
Cuộc sống của ông không gắn với những bước ngoặt lớn, mà gắn với sự duy trì.
Những việc nhỏ, nhưng làm đều.
Những công việc quen, nhưng không làm ẩu.
Ông không làm cho mọi thứ mới hơn, mà giữ cho mọi thứ không bị cũ đi theo nghĩa tiêu cực.
Không nhanh, nhưng không “lỏng tay”
Ông không phải là người làm nhanh. Nhưng ông là người không làm lỏng.
Trong công việc, có thể chậm một chút, nhưng phải chắc.
Có thể ít một chút, nhưng phải rõ.
Và chính điều đó khiến công việc qua tay ông hiếm khi bị sai sót.
Một cách sống không “nới” theo hoàn cảnh
Nhiều người thay đổi theo môi trường. Nhưng ông Nguyễn Văn Phi lại giữ được một điều rất khó: không nới lỏng tiêu chuẩn của mình.
Dù hoàn cảnh dễ hơn, ông vẫn giữ cách làm chặt chẽ.
Dù không ai kiểm tra, ông vẫn làm đúng.
Chính điều đó tạo nên một sự nhất quán rất rõ.
Không đứng ra phía trước, nhưng giữ được “trục” của công việc
Ông không phải là người dẫn dắt, nhưng lại là người giữ trục.
Mỗi việc đều có một “đường đi”. Và ông là người giữ cho đường đó không bị lệch. Không cần đi đầu. Chỉ cần không để sai hướng.
Giữ cho công việc không bị “lệch nhịp” theo thời gian
Ở ấp An Cư, nhiều việc diễn ra liên tục. Nếu không có người giữ nhịp, mọi thứ sẽ dễ rơi vào tình trạng chỗ nhanh, chỗ chậm, chỗ thiếu, chỗ dư.
Ông Nguyễn Văn Phi không điều phối toàn bộ, nhưng ông giữ phần của mình rất đều. Và khi mỗi phần đều ổn, tổng thể sẽ không bị xáo trộn.
Không tạo dấu ấn mạnh, nhưng tạo ra “độ tin” lâu dài
Ông không làm điều gì khiến người khác bất ngờ. Nhưng lại là người khiến người khác tin.
Tin không phải vì ông nói.
Mà vì ông hiếm khi làm sai.
Sự tin tưởng ấy không đến từ một lần, mà từ rất nhiều lần giống nhau.
Giữ cho những điều nhỏ không bị “xô lệch”
Có những việc nhỏ, nếu không ai giữ, sẽ dần lệch đi.
Ông Nguyễn Văn Phi là người giữ những điều đó.
Không cần làm lớn.
Chỉ cần làm đúng.
Và theo thời gian, điều đó tạo nên một nền tảng vững.
Một con người không cần thể hiện, nhưng có “trọng lượng” riêng
Ông không cần chứng minh mình bằng hành động lớn. Nhưng trong tập thể, sự hiện diện của ông có “trọng lượng”.
Không phải vì ông nói nhiều, mà vì ông làm chắc.
Một phần thầm lặng giữ cho ấp An Cư không bị “lỏng ra”
Ở một nơi mà mọi thứ thay đổi từng ngày, nếu không có người giữ, mọi thứ rất dễ bị lỏng.
Những con người như ông Nguyễn Văn Phi chính là người giữ cho điều đó không xảy ra.
Không bằng việc lớn.
Mà bằng việc không buông lỏng tiêu chuẩn của mình.
Người giữ cho mọi thứ đi đúng, dù không ai nhắc
Ông không cần ai nhắc để làm đúng. Ông tự giữ điều đó.
Không cần kiểm tra.
Không cần giám sát.
Chỉ cần làm theo cách của mình.
Một con người bình dị, nhưng tạo nên sự “chắc” cho cả tập thể
Ông Nguyễn Văn Phi không phải là người nổi bật. Nhưng chính sự cẩn trọng và kiên định của ông lại tạo ra một điều rất rõ: sự chắc chắn.
Và có lẽ, chính những con người như ông – không ồn ào, không phô trương, nhưng luôn giữ cho mọi thứ không xô lệch – mới là những người đang âm thầm giữ cho ấp An Cư một nền nếp ổn định, bền vững theo thời gian.



