XÃ ĐỨC LẬP-HÒA KHÁNH 1827 KHÁT VỌNG "THUẬN HÒA – KHÁNH HỶ" TRÊN VÙNG ĐẤT MỚI
HÒA KHÁNH 1827 KHÁT VỌNG "THUẬN HÒA – KHÁNH HỶ" TRÊN VÙNG ĐẤT MỚI
HÒA KHÁNH 1827 KHÁT VỌNG "THUẬN HÒA – KHÁNH HỶ" TRÊN VÙNG ĐẤT MỚI
Mỗi địa danh trên dải đất hình chữ S không đơn thuần là một danh xưng để gọi, để nhớ, mà sâu thẳm trong đó là cả một tầng lịch sử, là chứng tích của những ngày đầu mở cõi gian lao. Giữa vùng đất Long An trung dũng kiên cường, cái tên Hòa Khánh vang lên đầy tự hào như một khúc ca khải hoàn của tiền nhân. Trở ngược bánh xe thời gian về năm 1827 – năm Minh Mạng thứ 8, chúng ta mới thấu cảm hết chiều sâu sự tích và ý nghĩa thiêng liêng của hai chữ "Hòa Khánh.
Trước khi có triều đại nhà Nguyễn, vùng đất này vốn là nơi hoang vu, đầm lầy rậm rạp, cỏ dại ngút ngàn. Thực hiện chính sách khai hoang lập ấp, các thế hệ lưu dân từ miền Trung, miền Bắc đã bất chấp hiểm nguy, đạp gai rẽ lối xuôi dòng về phương Nam. Họ mang theo hành trang là ý chí sắt đá, đôi bàn tay lao động và khát vọng an cư lạc nghiệp. Trải qua nhiều thập kỷ đối mặt với thú dữ, thiên tai và lam sơn chướng khí, những xóm ấp đầu tiên dần được hình thành bên bờ dòng sông Vàm Cỏ Đông lịch sử.
Bước ngoặt lớn đánh dấu sự thừa nhận về mặt hành chính diễn ra vào năm 1827. Dưới thời vua Minh Mạng, triều đình đẩy mạnh việc đo đạc địa bạ, thiết lập hệ thống quản lý làng xã chặt chẽ ở Nam Kỳ lục tỉnh. Chính vào cột mốc lịch sử này, làng Hòa Khánh chính thức được ghi danh vào bản đồ hành chính nước nhà. Sự ra đời của cái tên Hòa Khánh năm 1827 không phải là một sự ngẫu nhiên, mà nó kết tinh từ thế cuộc và ước nguyện cháy bỏng của những người đi mở cõi.
Xét về mặt chiết tự và ý nghĩa nhân văn, tên gọi "Hòa Khánh" mang một giá trị biểu tượng vô cùng sâu sắc:
"Hòa" (和): Có nghĩa là hòa hợp, thuận hòa, đồng thuận. Ch chữ "Hòa" thể hiện sự gắn kết keo sơn giữa con người với con người. Giữa chốn rừng thiêng nước độc, nếu không có sự đồng lòng, đùm bọc, "tối lửa tắt đèn có nhau" của tình làng nghĩa xóm, thì lớp lưu dân đầu tiên ấy chẳng thể nào bám trụ nổi. "Hòa" còn là ước nguyện về một cuộc sống thái bình, mưa thuận gió hòa, thiên - địa - nhân hòa hợp để vạn vật sinh sôi.
"Khánh" (慶): Nghĩa gốc trong chữ Hán mang nghĩa là niềm vui, sự chúc mừng, hay những điều tốt lành, may mắn (khánh hỷ). Chữ "Khánh" được đặt bên cạnh chữ "Hòa" như một sự tiếp nối tất yếu: Có hòa thuận, có đồng tâm hiệp lực thì mới có ngày gặt hái được niềm vui, mới tạo nên một cuộc sống thịnh vượng, ấm no và tràn ngập tiếng cười.
Nhìn lại cột mốc năm 1827, khi những nét mực đầu tiên khắc tên làng Hòa Khánh lên tờ địa bạ phong kiến, đó cũng là lúc tiền nhân khẳng định chủ quyền và thành quả lao động xương máu của mình. Bản thân danh xưng Hòa Khánh là một lời ước hẹn, một lời chúc phúc muôn đời mà thế hệ cha ông muốn gửi gắm lại cho con cháu mai sau: Hãy luôn giữ gìn sự hòa thuận để cùng nhau đón nhận những khánh hỷ, tốt lành.
Gần hai thế kỷ đã trôi qua kể từ năm 1827 định mệnh ấy, làng Hòa Khánh xưa nay đã chuyển mình, chia tách và phát triển thành các xã Hòa Khánh Đông, Hòa Khánh Tây, Hòa Khánh Nam thuộc huyện Đức Hòa, tỉnh Long An. Dù diện mạo quê hương có nhiều đổi thay theo dòng chảy hiện đại, nhưng sự tích về những ngày đầu khai hoang mở đất và ý nghĩa thiêng liêng của danh xưng Hòa Khánh vẫn vẹn nguyên giá trị. Đó là ngọn đuốc tinh thần, là điểm tựa văn hóa nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn trân trọng quá khứ, tiếp tục phát huy tinh thần đoàn kết ("Hòa") để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, phồn vinh ("Khánh").



