Bài viết

XÃ ĐỨC LẬP-HUYỀN THOẠI BẾN SÔNG RẠCH ĐÙNG DU KÍCH HỰU THẠNH VÀ NHỮNG TRẬN ĐÁNH TÀU XUẤT QUỶ NHẬP THẦN

HUYỀN THOẠI BẾN SÔNG RẠCH ĐÙNG DU KÍCH HỰU THẠNH VÀ NHỮNG TRẬN ĐÁNH TÀU XUẤT QUỶ NHẬP THẦN

Tây Ninh08/07/2026NGUYỄN KHẮC MẪN (XÃ ĐỨC LẬP)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

HUYỀN THOẠI BẾN SÔNG RẠCH ĐÙNG DU KÍCH HỰU THẠNH VÀ NHỮNG TRẬN ĐÁNH TÀU XUẤT QUỶ NHẬP THẦN

Trong dải đất Long An “trung dũng kiên cường”, sông Vàm Cỏ Đông nối liền các nhánh kênh rạch chằng chịt tại Đức Hòa không chỉ là mạch nguồn nuôi dưỡng những vạt tràm, vạt sậy, mà còn là tuyến hành lang vận tải chiến lược Đông – Tây của cách mạng. Để chặt đứt mạch máu ấy, Mỹ - Ngụy đã tung ra các giang đoàn, hạm đội nhỏ trên sông (Riverine Force) tuần tiễu khít khao ngày đêm. Và chính tại nhánh sông Rạch Đùng (xã Hựu Thạnh), một dòng rạch hiền hòa đã biến thành "địa ngục nổi" đối với thủy quân giặc, nơi ghi dấu những chiến công hiển hách của đội du kích Hựu Thạnh mưu trí vô song.

Là một nhà báo lịch sử, xin đưa bạn đọc rẽ nước xuôi dòng thời gian, trở lại những cột mốc rực lửa chiến công trên dòng Rạch Đùng năm xưa.

Năm 1962: Bố trí trận địa ngầm từ thuở "Chiến tranh đặc biệt"

Sông Rạch Đùng vốn dĩ có lòng rạch sâu nhưng lòng lạch ngoằn ngoèo, hai bên bờ cây cối, dừa nước và sậy mọc rậm rạp — một địa thế lý tưởng được thiên nhiên ban tặng cho nghệ thuật chiến tranh du kích. Bước sang năm 1962, khi địch tăng cường dùng bo bo, ca-nô vũ trang dọc theo sông Vàm Cỏ Đông rẽ vào Rạch Đùng nhằm đánh phá hậu phương và các bến bãi dã chiến của ta, du kích Hựu Thạnh đã nhanh chóng lập kế hoạch lập "vành đai lửa" trên sông.

Sáng kiến cắm cọc và thủy lôi tự chế: Thiếu hụt vũ khí đánh tàu chuyên dụng, du kích Hựu Thạnh đã nảy ra sáng kiến tận dụng gỗ cây tràm già đẽo nhọn làm cọc ngầm cắm sâu dưới lòng rạch ở những đoạn cua ngặt. Khéo léo hơn, họ dùng vỏ bình ắc-quy cũ hoặc thùng thiếc chứa thuốc nổ đục từ bom lép của giặc để chế tạo thành các quả thủy lôi định hướng bằng dòng điện kéo dây từ bờ.

Trận địa dã chiến này sẵn sàng đưa những chiếc tàu chiến kiêu hãnh của địch vào những cái bẫy không lối thoát.

Năm 1966 – 1967: Khúc tráng ca diệt "Hạm đội nhỏ trên sông" của Mỹ

Thời kỳ khốc liệt nhất đến vào giai đoạn 1966 - 1967, khi Sư đoàn 25 Mỹ "Tia chớp nhiệt đới" đổ quân xuống Đức Hòa. Chúng kiêu ngạo thả các tàu tuần tiễu bọc thép hạng nặng, trang bị đại liên và súng phun lửa điên cuồng càn quét dọc tuyến Rạch Đùng hòng cô lập hoàn toàn căn cứ Hựu Thạnh. Trận đánh xuất quỷ nhập thần ngày 12 tháng 9 năm 1966: Nhận được tin tình báo có một giang đoàn gồm 3 chiếc bo bo Mỹ chuẩn bị hộ tống một đoàn xuồng chở lính càn quét vào vùng lõi, du kích Hựu Thạnh phối hợp với tổ đặc công thủy âm thầm dàn trận. Các chiến sĩ ngâm mình dưới nước suốt nhiều giờ liền, thở bằng ống sậy để ngụy trang. Khi chiếc bo bo đi đầu hống hách lọt vào đúng tầm cua ngặt của dòng Rạch Đùng, dây giật thủy lôi từ bờ phát hỏa. Một tiếng nổ kinh thiên động địa dựng đứng cột nước khổng lồ, hất tung chiếc tàu chiến Mỹ, xé toạc vỏ thép làm chìm tại chỗ. Hai chiếc phía sau hoảng loạn bắn xối xả lên bờ liền bị các tay súng du kích núp trong rặng dừa nước nã đạn ĐKZ và súng trường ghìm chặt, buộc phải tháo chạy hỗn loạn.

Đỉnh cao năm 1967: Thừa thắng xông lên, trong suốt năm 1967, du kích Hựu Thạnh liên tục bẻ gãy hàng chục cuộc hành quân lập pháp của tàu chiến Mỹ trên sông Rạch Đùng. Nghệ thuật đánh tàu của du kích đạt đến độ chín muồi khi họ biết kết hợp giữa mìn đè, mìn gạt chìm dưới nước và súng bắn tỉa. Cứ mỗi lần tàu giặc khựng lại vì trúng mìn, lính thủy Mỹ ngoi đầu lên liền bị các chiến sĩ hạ gục, biến dòng rạch nhỏ này thành nỗi kinh hoàng tột độ đối với binh lính viễn chinh Mỹ.

Giai đoạn 1968 – 1972: Giữ vững dòng chảy huyết mạch cho ngày đại thắng

Sau đòn đau Tết Mậu Thân 1968, Mỹ - Ngụy điên cuồng phản kích bằng chiến dịch "Bình định cấp tốc". Chúng tăng cường thả thủy lôi, dùng lưới rà quét lòng sông và rải chất độc hóa học làm trơ trụi hai bờ Rạch Đùng nhằm triệt tiêu nơi ẩn nấp của du kích.

Bám sông mà đánh: Bất chấp bờ rạch bị hủy hoại xơ xác, thế trận lòng dân Hựu Thạnh vẫn vững vàng che chở cho bộ đội. Các chiến sĩ du kích nghĩ ra cách đào các công sự hàm ếch ngay sát mép nước, ngụy trang bằng bèo lục bình trôi sông. Từ năm 1969 đến năm 1972, mạch giao thông vận tải qua Rạch Đùng chưa bao giờ bị chặn đứng. Những đoàn xuồng ba lá của các mẹ, các chị đêm đêm vẫn kiên trì vượt qua tầm kiểm soát của đồn bốt, chở vũ khí, lương thực từ biên giới chuyển về miền Hạ. Mỗi khi giặc liều lĩnh tiến quân vào rạch, những tiếng nổ vang dội từ vũ khí tự tạo của du kích Hựu Thạnh lại gióng lên khúc ca cảnh cáo đanh thép.

Chiến tranh đã khép lại hơn nửa thế kỷ, dòng Rạch Đùng hôm nay đã trở lại nét thanh bình vốn có, soi bóng những rặng dừa nước xanh tươi và những nhịp cầu bê tông nối vui đôi bờ Hựu Thạnh. Những chiếc tàu bọc thép gầm rú năm xưa nay đã chìm sâu vào lòng đất cát hoặc nằm trong bảo tàng lịch sử.

Thế nhưng, mốc thời gian của những năm tháng đối đầu anh dũng 1962 - 1972 vẫn mãi là một phần linh hồn bất tử của đất và người Đức Hòa. Những trận đánh tàu trên sông Rạch Đùng của du kích Hựu Thạnh sẽ luôn là bài học kinh điển về nghệ thuật lấy yếu thắng mạnh, lấy mưu trí dân gian đánh bại bạo lực tối tân — một niềm tự hào chói lọi truyền lửa cho các thế hệ hôm nay vững vàng dựng xây quê hương giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn