XÃ ĐỨC LẬP-NGHỆ THUẬT CHÔN MÌN DIỆT XE TĂNG MỸ CỦA DU KÍCH ĐỨC LẬP KHẮC TINH GẦM RẬP NƠI CỬA NGÕ
NGHỆ THUẬT CHÔN MÌN DIỆT XE TĂNG MỸ CỦA DU KÍCH ĐỨC LẬP KHẮC TINH GẦM RẬP NƠI CỬA NGÕ
NGHỆ THUẬT CHÔN MÌN DIỆT XE TĂNG MỸ CỦA DU KÍCH ĐỨC LẬP KHẮC TINH GẦM RẬP NƠI CỬA NGÕ
Trong những năm tháng đối đầu với chiến lược “Chiến tranh cục bộ” của đế quốc Mỹ, dải đất Đức Lập (Đức Hòa, Long An) đã trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất vùng ngoại vi Sài Gòn. Để bảo vệ căn cứ hậu phương và bóp nghẹt hành lang vận tải ven sông Vàm Cỏ Đông, Mỹ - Ngụy đã tung vào đây Sư đoàn 25 Bộ binh Mỹ (“Tia chớp nhiệt đới”) với binh chủng rầm rập xe tăng bọc thép, xe lội nước hạng nặng.
Thế nhưng, chính tại vùng đất dốc lắm sình lầy này, những “kỹ sư chân đất” của đội du kích Đức Lập đã viết nên một chương sử huyền thoại bằng nghệ thuật chôn mìn diệt xe tăng Mỹ. Họ đã biến những khối thuốc nổ thô sơ thành nỗi khiếp đảm tột cùng của binh chủng thiết giáp tối tân.
Là một nhà báo lịch sử, xin đưa bạn đọc trở lại những năm tháng oanh liệt ấy qua từng cột mốc thời gian đầy tự hào.
Đầu năm 1966: Khi "Voi sắt" đụng phải bẫy ngầm Đức Lập
Bước sang đầu năm 1966, Sư đoàn 25 Mỹ triển khai chiến thuật “tìm và diệt”, dùng xe tăng M41, M113 làm lá chắn mở đường càn quét vào các vùng giải phóng của Đức Lập. Với lớp thép dày và hỏa lực đại liên cực mạnh, những "con voi sắt" này điên cuồng ủi nát bờ tre, rặng sậy, san phẳng xóm làng.
Trước tình thế hỏa lực ta còn hạn chế, các chiến sĩ du kích Đức Lập nhận định: Nếu đánh trực diện bằng súng trường hay lựu đạn thì không thể xuyên thủng vỏ thép của địch. Muốn diệt xe tăng, phải đánh vào "tử huyệt" của chúng – phần gầm xe và xích sắt.
Sáng kiến "Lấy gậy ông đập lưng ông": Khó khăn lớn nhất bấy giờ là thiếu thuốc nổ mạnh. Du kích Đức Lập đã mưu trí tổ chức các đội bò ra chiến trường sau các trận oanh tạc của Mỹ để thu gom bom mìn lép. Họ dũng cảm cưa bom bằng tay trần, lấy thuốc nổ nòng mang về đúc thành những quả mìn tự chế nặng từ 10 đến 15 kg, đủ sức hất tung và xé toạc xích xe tăng Mỹ.
Giai đoạn 1966 – 1967: Đỉnh cao nghệ thuật chôn mìn "xuất quỷ nhập thần" Từ giữa năm 1966 đến năm 1967, những nẻo đường rực lửa ở Đức Lập đã biến thành "vành đai chết" đối với bộ binh cơ giới Mỹ nhờ nghệ thuật chôn mìn đạt đến độ tinh vi, điêu luyện. Nghệ thuật chọn trận địa và ngụy trang: Du kích Đức Lập không chôn mìn bừa bãi mà nghiên cứu kỹ quy luật chuyển quân của địch. Họ chọn những đoạn đường độc đạo, các dốc thoải lầy lội nơi xe tăng bắt buộc phải đi chậm hoặc những lối rẽ mà xe xích thường dẫm lên bờ ruộng. Sau khi chôn mìn, các chiến sĩ dùng cỏ khô, sỏi đá ngụy trang khéo léo đến mức ngay cả những thiết bị dò mìn hiện đại của Mỹ cũng hoàn toàn bị vô hiệu hóa.
Kỹ thuật "Mìn gạt" và "Mìn đạp lôi" cải tiến: Một trong những sáng tạo đỉnh cao của du kích Đức Lập là chế tạo ngòi nổ bằng cơ học từ các lò xo đồng hồ cũ hoặc ống kẽm. Địch dùng xe dùng rà mìn phía trước nhưng mìn của du kích lại được thiết kế để chịu một trọng tải lớn (chỉ khi xe tăng nặng hàng chục tấn đè lên mới phát nổ), hoặc dùng hệ thống dây gạt ngầm dưới đất.
Trận đánh điển hình ngày 15 tháng 3 năm 1967: Một chi đoàn xe bọc thép M113 của Mỹ ngạo nghễ tiến vào khu vực gò cao Đức Lập. Chiếc xe đi đầu vừa chạm vào vạch gạt ngầm, một tiếng nổ xé toạc trời đất vang lên, hất tung chiếc xe tăng lộn nhào, xích sắt đứt rời, bốc cháy ngùn ngụt. Các chiếc phía sau hoảng loạn lùi lại liền dẫm phải cụm mìn cài răng lược kế tiếp. Trận đánh kết thúc xơ xác cho thảm kịch thiết giáp Mỹ mà du kích ta không tốn một viên đạn súng trường.
Giai đoạn 1968 – 1970: Khóa chặt thắt lưng phòng ngự cửa ngõ
Sau đòn đau Mậu Thân 1968, từ năm 1969 đến năm 1970, Mỹ - Ngụy điên cuồng phản kích bằng chiến dịch "Bình định cấp tốc", tăng cường xe tăng tuần tra dày đặc bất kể ngày đêm để bảo vệ tuyến hành lang ngoại vi Sài Gòn.
Thế trận "Thiên la địa võng": Lúc này, phong trào chôn mìn diệt xe tăng ở Đức Lập đã phát triển thành phong trào toàn dân. Không chỉ du kích, các bà mưu trí làm tai mắt cảnh giới, các em nhỏ giúp ngụy trang trận địa. "Nghệ thuật chôn mìn" lúc này kết hợp chặt chẽ với bắn tỉa. Khi xe tăng địch bị trúng mìn đứt xích khựng lại, lính Mỹ hoảng loạn chui ra khỏi xe liền bị các tay súng bắn tỉa của du kích Đức Lập tiêu diệt. Sự kết hợp tài tình này đã khiến các binh đoàn cơ giới của Sư đoàn 25 Mỹ khủng hoảng tinh thần tột độ. Mỗi lần ra quân qua vùng Đức Lập, lính Mỹ phải cho bộ binh đi bộ dò dẫm từng mét đất trong nỗi lo sợ phập phồng, làm mất hoàn toàn tính thần tốc, cơ động của binh chủng "Tia chớp nhiệt đới".
Chiến tranh đã lùi xa, những hố bom, hố mìn năm xưa ở Đức Lập nay đã được khỏa lấp bằng màu xanh ngút ngàn của ruộng đồng và những con đường bê tông khang trang, sạch đẹp. Thế nhưng, mốc son lịch sử về nghệ thuật chôn mìn diệt xe tăng Mỹ của du kích Đức Lập vẫn mãi là niềm tự hào chói lọi trong dòng chảy lịch sử kháng chiến dân tộc.
Đó là minh chứng đanh thép cho trí tuệ, sự mưu trí và tinh thần tự lực cánh sinh vượt bậc của quân dân ta. Bằng những vũ khí tự chế thô sơ chịu nhiều thiếu thốn, nhưng với thế trận lòng dân vững chắc, du kích Đức Lập đã bẻ gãy gông cùm bọc thép tối tân của kẻ thù, viết nên bài học kinh điển về nghệ thuật chiến tranh nhân dân Việt Nam cho thế hệ hôm nay và mai sau.



