XÃ ĐỨC LẬP-PHONG TRÀO DU KÍCH CHIẾN TRANH TẠI XÃ LỘC GIANG (1947 - 1948) KHI MỖI BỜ TRE, RẶNG RẠCH ĐỀU LÀ TRẬN ĐỊA
PHONG TRÀO DU KÍCH CHIẾN TRANH TẠI XÃ LỘC GIANG (1947 - 1948) KHI MỖI BỜ TRE, RẶNG RẠCH ĐỀU LÀ TRẬN ĐỊA
PHONG TRÀO DU KÍCH CHIẾN TRANH TẠI XÃ LỘC GIANG (1947 - 1948) KHI MỖI BỜ TRE, RẶNG RẠCH ĐỀU LÀ TRẬN ĐỊA
Trong dòng chảy của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Bộ, Đức Hòa (Long An) là vùng đất của những thử thách ngặt nghèo nhưng cũng là nơi chứng kiến ý chí quật khởi phi thường của lòng dân. Nằm ở phía Bắc quận Đức Hòa, tiếp giáp với vùng căn cứ Trảng Bàng (Tây Ninh) và sông Vàm Cỏ Đông, xã Lộc Giang trong hai năm 1947 - 1948 đã trở thành một biểu tượng sáng ngời cho phong trào du kích chiến tranh — nơi mà mỗi người dân là một chiến sĩ, mỗi bờ tre, rặng rạch đều biến thành mồ chôn quân thù.
Là một nhà báo lịch sử, xin đưa độc giả trở lại những ngày tháng rực lửa ấy, để tai nghe lại tiếng gậy tầm vông vạt nhọn và chứng kiến thế trận chiến tranh nhân dân vô tiền khoáng hậu tại mảnh đất này.
Năm 1947: Đương đầu với chiến thuật “Vết dầu loang” và xây dựng làng chiến đấu
Bước sang năm 1947, thực dân Pháp ráo riết thực hiện chiến thuật "bình định", lập vành đai trắng và thực hiện mưu đồ "vết dầu loang" nhằm kiểm soát các vùng nông thôn trù phú quanh Sài Gòn. Xã Lộc Giang với vị trí chiến lược bên sông Vàm Cỏ Đông trở thành mục tiêu đánh phá, chà xát liên tục của địch. Chúng thiết lập đồn bốt, thường xuyên xua quân càn quét hòng cắt đứt đường liên lạc của ta.
Trước tình thế hiểm nghèo, thực hiện chủ trương của Huyện ủy Đức Hòa, Chi bộ Đảng và Ban chỉ huy Dân quân tự vệ xã Lộc Giang đã hạ quyết tâm: Không rút lui, bám đất, bám dân để tổ chức đánh du kích trường kỳ.
Kiến tạo "Làng kháng chiến": Từ giữa năm 1947, Lộc Giang biến thành một đại công trường hành quân bí mật. Dưới sự hướng dẫn của các chiến sĩ du kích, nhân dân các ấp đã ngày đêm chặt tre, vạt nhọn tầm vông để dựng nên những hàng rào chiến đấu chằng chịt bao bọc xóm làng. Hệ thống hầm bí mật, hầm chông, bẫy sập được bố trí dày đặc tại các lối ngõ mà địch thường xuyên càn quét.
Tiếng súng đầu kích nổ: Không có vũ khí hiện đại, du kích Lộc Giang dùng súng kíp tự chế, lựu đạn vỏ chai, và đặc biệt là đòn tâm lý. Vào cuối năm 1947, những trận phục kích nhỏ lẻ bằng mìn tự chế và súng bắn tỉa của du kích xã đã bắt đầu làm hao tổn sinh lực địch, khiến binh lính ngụy đồn trú tại địa phương hoang mang, không dám nghênh ngang đi lại như trước.
Năm 1948: Bẻ gãy các trận càn lớn, biến Vàm Cỏ Đông thành dòng sông lửa
Bước sang năm 1948, phong trào du kích tại Lộc Giang có sự phát triển vượt bậc cả về chất và lượng. Du kích xã không còn thế thủ đơn thuần mà đã chủ động liên kết với bộ đội địa phương quận và các phân đội của Chi đội 15 để bẻ gãy các trận càn quy mô lớn của thực dân Pháp.
Trận chống càn mùa xuân năm 1948: Vào đầu năm 1948, quân Pháp huy động một lực lượng lớn có pháo binh và tàu chiến hỗ trợ dọc sông Vàm Cỏ Đông càn quét quy mô lớn vào Lộc Giang hòng xóa sổ cơ sở cách mạng của ta. Thế nhưng, chúng đã lọt vào trận đồ bát quái của chiến tranh nhân dân. Giữa những bờ tre, ụ đất, du kích Lộc Giang xuất quỷ nhập thần, dùng súng tự chế bắn tỉa, gài mìn bẻ gãy cánh quân tiên phong của địch. Đi tới đâu địch cũng gặp bẫy chông, sập hầm, buộc chúng phải rút lui trong ê chề.
Vành đai săn tàu chiến (Giữa và cuối năm 1948): Đặc biệt trong năm 1948, dòng sông Vàm Cỏ Đông đoạn chảy qua Lộc Giang trở thành nỗi khiếp sợ của hải quân Pháp. Các chiến sĩ du kích xã phối hợp với công binh tự chế tạo các loại thủy lôi thô sơ, lợi dụng địa hình sông nước chằng chịt để phục kích các đoàn thuyền tiếp tế của địch. Những chiến công đánh đắm, đánh hỏng tàu chiến Pháp trên sông trong thời gian này đã cắt đứt mạch vận chuyển thủy quân trọng yếu của địch, tạo tiếng vang lớn khắp chiến trường Chợ Lớn bấy giờ.
Công tác binh vận cũng được đẩy mạnh trong suốt năm 1948. Trẻ em, phụ nữ Lộc Giang làm nhiệm vụ canh gác, đưa thư, cảm hóa binh lính ngụy, làm rã đám nhiều cuộc hành quân từ bên trong lòng địch.
Phong trào du kích chiến tranh tại xã Lộc Giang những năm 1947 - 1948 là một lát cắt điển hình cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của Nam Bộ thành đồng. Thắng lợi của quân dân Lộc Giang trong giai đoạn này chứng minh một chân lý sâu sắc: Vũ khí tối tân của kẻ thù đã phải bó tay trước một thế trận được dựng lên bằng lòng yêu nước và sự sáng tạo vô bờ bến của nhân dân.
Gần một thế kỷ trôi qua, mảnh đất Lộc Giang anh hùng năm xưa giờ đây đã đổi thay, thay thế cho những hầm chông, rào tre ngày ấy là những vườn cây trái xanh tươi, những con đường bê tông bằng phẳng. Thế nhưng, ký ức về những đêm thức trắng làm vũ khí tự chế, những trận đối đầu nghẹt thở bên bờ sông Vàm Cỏ Đông những năm 1947 - 1948 vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm và soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau trên hành trình xây dựng quê hương.



