XÃ ĐỨC LẬP-SỰ TRỖI DẬY CỦA TÌNH NGƯỜI GIỮA THIÊN TAI VÀ GIẶC GIÃ KHÚC CA TƯƠNG THÂN TƯƠNG ÁI TRÊN ĐẤT HÒA KHÁNH NĂM 195
SỰ TRỖI DẬY CỦA TÌNH NGƯỜI GIỮA THIÊN TAI VÀ GIẶC GIÃ KHÚC CA TƯƠNG THÂN TƯƠNG ÁI TRÊN ĐẤT HÒA KHÁNH NĂM 1952
SỰ TRỖI DẬY CỦA TÌNH NGƯỜI GIỮA THIÊN TAI VÀ GIẶC GIÃ KHÚC CA TƯƠNG THÂN TƯƠNG ÁI TRÊN ĐẤT HÒA KHÁNH NĂM 1952
Trong ký ức của những bậc cao niên vùng đất Hòa Khánh (Đức Hòa, Long An), cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trường kỳ không chỉ có tiếng súng oanh liệt, những trận càn quét đẫm máu của kẻ thù mà còn có cả những chương lịch sử đau thương, đẫm nước mắt của thiên tai và đói kém. Một trong những thử thách nghiệt ngã nhất, tôi luyện nên tinh thần đoàn kết vô bờ bến và bản lĩnh sinh tồn của người dân nơi đây chính là giai đoạn tai ương, nạn đói năm 1952. Nhưng chính trong tận cùng của khốn khó, ngọn lửa tương thân tương ái của tình làng nghĩa xóm dưới sự che chở của Đảng đã rực sáng, cứu vớt hàng trăm mảnh đời bên bờ vực thẳm.
Để lật lại những trang biên niên sử u buồn nhưng kiêu hãnh ấy, chúng ta phải ngược dòng thời gian về những tháng đầu năm 1952. Lúc bấy giờ, cuộc chiến tranh Đông Dương bước vào giai đoạn quyết liệt, thực dân Pháp áp dụng chính sách "lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, dùng người Việt trị người Việt", điên cuồng vơ vét lúa gạo, bao vây kinh tế và cấm chợ ngăn sông hòng bóp nghẹt vùng căn cứ của ta. Giữa bối cảnh "giặc giã" hoành hành, một tai họa khủng khiếp từ thiên nhiên tiếp tục giáng xuống đầu người dân Hòa Khánh: Một trận thiên tai hạn hán kéo dài, tiếp theo là lũ lụt bất thường đổ về vào mùa mưa, khiến toàn bộ ruộng đồng, hoa màu của các ấp Giồng Ngang, Địa Sen bị tàn phá nặng nề.
Hậu quả của sự cộng hưởng tai ác giữa thiên tai và nhân họa đã dẫn đến vụ đói nghiêm trọng vào giữa và cuối năm 1952. Lúa gạo cạn kiệt, kho đụn trống rỗng, giá cả lương thực bị bọn đầu cơ tích trữ đẩy lên cao chóng mặt. Nhiều gia đình tá điền nghèo khổ tại Hòa Khánh lâm vào cảnh thiếu ăn trầm trọng. Bữa cơm hằng ngày phải thay bằng củ chuối, rau rừng, cháo loãng. Bệnh tật hoành hành do suy dinh dưỡng, bầu không khí u uất, đói nghèo bao trùm lên khắp xóm làng vùng ven sông Vàm Cỏ Đông. Thế nhưng, thực dân Pháp đã nhầm tưởng rằng cái đói và sự kiệt quệ có thể làm suy giảm ý chí chiến đấu, chia rẽ tình máu thịt giữa nhân dân với cách mạng. Trước tình hình ngặt nghèo ấy, vào tháng 8 năm 1952, Chi bộ Đảng làng Hòa Khánh đã chủ động họp khẩn và phát động phong trào "Hũ gạo cứu đói", "Lá lành đùm lá rách" sâu rộng trong toàn thể quần chúng.
Từ sự định hướng mang tính nhân văn sâu sắc của Đảng, một làn sóng tương thân tương ái vĩ đại chưa từng có đã bùng lên mạnh mẽ khắp đất Hòa Khánh trong những tháng cuối năm 1952. Những gia đình trung nông, những hộ còn chút ít lương thực dự trữ đã tự nguyện san sẻ từng lon gạo, chén muối cho những nhà bần nông không còn khói bếp. Thanh niên trong làng tổ chức các đội "vần công", "đổi công", giúp nhau phục hồi những mảnh ruộng bị thiên tai tàn phá, san sẻ hạt giống cho vụ mùa tiếp theo.
Tại các căn cứ bí mật, dù bản thân các chiến sĩ du kích và cán bộ nằm vùng cũng phải nhịn ăn, nhịn mặc, nhưng họ vẫn ưu tiên dành những phần lương thực quyên góp được để cứu tế cho người già, trẻ nhỏ và gia đình các liệt sĩ. Lòng dân Hòa Khánh lúc này hòa làm một: người có của giúp người có công, người khỏe mạnh đùm bọc người đau yếu. Tình làng nghĩa xóm, nghĩa tình đồng chí không chỉ là lời nói, mà được cân đo bằng từng hạt gạo nghĩa tình trao nhau giữa lằn ranh sinh tử.
Chính nhờ tinh thần tự lực tự cường và sự đùm bọc keo sơn ấy, quân và dân Hòa Khánh đã từng bước vượt qua đỉnh điểm của nạn đói năm 1952 một cách thần kỳ. Đến đầu năm 1953, những mầm xanh của vụ mùa mới đã bắt đầu hồi sinh trên những giồng đất xám. Phong trào cách mạng địa phương không những không bị dập tắt mà còn được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết, bởi lẽ "lòng dân" đã được thử lửa và trở thành một khối kim cương bất khả chiến bại.
Dưới góc nhìn của một nhà báo lịch sử, nạn đói và thiên tai năm 1952 tại Hòa Khánh là một bài học vô giá về sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân. Chiến thắng cái đói năm ấy mang tầm vóc lớn lao không kém gì một trận thắng quân sự ngoài mặt trận. Nó chứng minh rằng: khi một cộng đồng biết yêu thương, sẻ chia và đặt niềm tin tuyệt đối vào sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng, họ có thể đạp bằng mọi nghịch cảnh, chiến thắng cả thiên tai lẫn địch họa. Gần thế kỷ trôi qua, những ngày tháng đứt bữa, ăn củ chuối năm 1952 đã lùi sâu vào dĩ vãng, nhường chỗ cho cuộc sống ấm no, trù phú của các xã vùng Hòa Khánh ngày nay. Thế nhưng, mốc son về tinh thần tương thân tương ái của cha ông năm ấy vẫn luôn là ngọn đuốc tinh thần ngời sáng. Đó là bài học đạo lý sâu sắc để thế hệ hôm nay soi mình, tiếp tục phát huy truyền thống đoàn kết, nghĩa tình, cùng nhau xây dựng quê hương Đức Hòa ngày càng giàu đẹp, văn minh và đậm đà tính nhân văn.



