XÃ ĐỨC LẬP-TIẾNG SÚNG HÓC THƠM THÁNG 9/1946 KHÚC KHẢI HOÀN ĐẦU TIÊN CỦA LỰC LƯỢNG DU KÍCH NON TRẺ HÒA KHÁNH
TIẾNG SÚNG HÓC THƠM THÁNG 9/1946 KHÚC KHẢI HOÀN ĐẦU TIÊN CỦA LỰC LƯỢNG DU KÍCH NON TRẺ HÒA KHÁNH
TIẾNG SÚNG HÓC THƠM THÁNG 9/1946 KHÚC KHẢI HOÀN ĐẦU TIÊN CỦA LỰC LƯỢNG DU KÍCH NON TRẺ HÒA KHÁNH
Sau Ngày Độc lập 2/9/1945 không lâu, nhân dân Nam Bộ lại phải bước vào cuộc chiến đấu trường kỳ chống thực dân Pháp tái chiếm nước ta. Trên mảnh đất Hòa Khánh (Đức Hòa, Long An) giàu truyền thống cách mạng, những ngày đầu của cuộc kháng chiến toàn quốc chống Pháp là một chuỗi thử thách cam go khi lực lượng vũ trang của ta còn vô cùng non trẻ, vũ khí thô sơ. Thế nhưng, chính trong gian khó, ý chí quật khởi của cha ông đã làm nên những điều kỳ diệu. Một trong những mốc son chói lọi mở đầu cho trang sử vũ trang đánh Pháp tại địa phương chính là trận đánh bốt Hóc Thơm vào tháng 9 năm 1946 – nơi ghi dấu thắng lợi vang dội đầu tiên của lực lượng du kích Hòa Khánh.
Để hiểu được ý nghĩa của trận đánh, cần ngược dòng thời gian về những tháng đầu năm 1946. Sau khi tiến hành đánh chiếm quận lỵ Đức Hòa, quân Pháp ráo riết thiết lập bộ máy cai trị và xây dựng hệ thống đồn bốt dày đặc nhằm cô lập các căn cứ cách mạng của ta. Tại Hòa Khánh, chúng cho lập bốt Hóc Thơm – một vị trí chiến lược án ngữ giao thông, làm bàn đạp để lính Pháp và bọn tề lính liên tục mở các cuộc càn quét, cướp bóc lúa gạo, bắt bớ cán bộ và khủng bố tinh thần nhân dân. Bốt Hóc Thơm trở thành cái gai trong mắt và là nỗi nhức nhối của quân và dân địa phương.
Trước tình hình đó, ban chỉ huy lực lượng du kích non trẻ của làng Hòa Khánh dưới sự chỉ đạo của Đảng bộ địa phương đã hạ quyết tâm: Phải nhổ bằng được bốt Hóc Thơm để phá thế kìm kẹp của địch, đồng thời tạo tiếng vang để cổ vũ tinh thần kháng chiến của quần chúng.
Suốt giữa năm 1946, các chiến sĩ du kích Hòa Khánh đã âm thầm, kiên nhẫn làm công tác chuẩn bị. Họ lấy lòng dân làm thành lũy, được bà mẹ, bờ tre chở che để ngày đêm theo dõi quy luật đi lại, canh gác của địch ở bốt Hóc Thơm. Khó khăn lớn nhất bấy giờ là vũ khí. Lực lượng du kích lúc đó chỉ có vài khẩu súng mút-cơ-tông (mousqueton) cũ kỹ, còn lại chủ yếu là dao găm, mã tấu và súng tự chế. Tuy nhiên, bù lại cho sự thiếu thốn về khí tài là một tinh thần quyết tử, sự mưu trí và lòng căm thù giặc sâu sắc. Thời khắc lịch sử đã điểm vào một đêm tối trời của tháng 9 năm 1946. Dưới sự đùm bọc và dẫn đường của những cơ sở quần chúng kiên trung, lực lượng du kích Hòa Khánh chia thành nhiều mũi, lặng lẽ băng qua những cánh đồng, rặng bần để áp sát bốt Hóc Thơm. Mọi cử động diễn ra trong im lặng tuyệt đối.
Khi lệnh tấn công phát ra, các chiến sĩ du kích bất ngờ nổ súng và áp sát, đánh vỗ mặt vào trung tâm đồn địch. Bị tấn công đột kích bất ngờ ngay trong đêm, quân địch ở bốt Hóc Thơm lâm vào thế hoảng loạn, không kịp trở tay. Tiếng súng, tiếng mã tấu va nhau vang lên rầm trời giữa đêm vắng bên dòng Vàm Cỏ Đông. Với lối đánh dũng mãnh, táo bạo và áp đảo tinh thần, lực lượng du kích của ta đã nhanh chóng làm chủ trận địa, tiêu diệt và bắt sống một số tên địch, thu toàn bộ vũ khí, đạn dược và quân trang quân dụng rồi nhanh chóng rút lui an toàn trước khi viện binh của địch từ quận lỵ kịp tới ứng cứu.
Dưới góc nhìn của một nhà báo lịch sử, trận đánh bốt Hóc Thơm vào tháng 9 năm 1946 dẫu quy mô chưa phải là một chiến dịch lớn, nhưng ý nghĩa chiến lược và tinh thần của nó thì vô cùng to lớn. Đây là trận đánh chủ động tiến công đầu tiên, hiệu quả đầu tiên của lực lượng vũ trang non trẻ làng Hòa Khánh kể từ khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược. Chiến thắng này đã đập tan huyền thoại về sự "bất khả xâm phạm" của hệ thống đồn bốt Pháp bấy giờ, chứng minh rằng với tinh thần mưu trí, dũng cảm và được lòng dân ủng hộ, lực lượng du kích dù thô sơ vẫn hoàn toàn có thể chiến thắng kẻ thù hung bạo.
Hơn thế nữa, chiến thắng Hóc Thơm đã đem lại một nguồn vũ khí quý báu để trang bị cho lực lượng vũ trang địa phương, tạo tiền đề để du kích Hòa Khánh phát triển mạnh mẽ cả về số lượng lẫn chất lượng, chuẩn bị cho những trận đánh lớn hơn trong suốt giai đoạn kháng chiến chống Pháp 1945 - 1954. Tám mươi năm đã trôi qua, bốt Hóc Thơm năm xưa nay chỉ còn là một mảnh ký ức nằm lại trong những trang biên niên sử, nhường chỗ cho những xóm làng Hòa Khánh (nay là các xã Hòa Khánh Đông, Hòa Khánh Tây, Hòa Khánh Nam) trù phú, yên bình và phát triển. Thế nhưng, mốc son tháng 9 năm 1946 vẫn vẹn nguyên giá trị ngời sáng. Đó là bài học vô giá về tinh thần chủ động tiến công, ý chí tự lực tự cường và nghệ thuật chiến tranh nhân dân – ngọn đuốc tinh thần soi đường để thế hệ hôm nay tiếp tục chung tay bảo vệ và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.



