XÃ ĐỨC LẬP-VẾT MÁU TRÊN ĐẤT TÂN HÒA VÀ KHÚC VĨ THANH ANH HÙNG CỦA NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ ÁO BÀ BA
VẾT MÁU TRÊN ĐẤT TÂN HÒA VÀ KHÚC VĨ THANH ANH HÙNG CỦA NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ ÁO BÀ BA
VẾT MÁU TRÊN ĐẤT TÂN HÒA VÀ KHÚC VĨ THANH ANH HÙNG CỦA NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ ÁO BÀ BA
Trong cuộc trường chinh chín năm kháng chiến chống thực dân Pháp (1945 - 1954), mảnh đất Đức Lập (Đức Hòa, Long An) không chỉ biết đến với những chiến công vang dội mà còn khắc sâu những trang sử thấm đẫm máu và nước mắt. Tại ấp Tân Hòa, kẻ thù đã dùng những thủ đoạn tàn bạo nhất để khủng bố tinh thần nhân dân, hòng san phẳng vùng căn cứ cách mạng. Thế nhưng, chính giữa lằn ranh của cái chết và sự tàn bạo ấy, những người phụ nữ Tân Hòa kiên cường đã đứng lên, dùng lòng gan dạ và lòng yêu nước sắt đá để che chở cách mạng, biến lòng căm thù thành vũ khí chiến đấu.
1. Giai đoạn 1946 - 1947: Vành đai lửa bao vây và tội ác bén rễ
Đầu năm 1946: Sau khi tái chiếm quận lỵ Đức Hòa, quân Pháp ráo riết mở rộng phạm vi kiểm soát sang các vùng phụ cận. Ấp Tân Hòa (xã Đức Lập) với vị trí hiểm trở, có hệ thống giao thông chiến lược kết nối các vùng bưng biền lập tức trở thành mục tiêu triệt hạ hàng đầu của địch. Chúng thiết lập các đồn bốt xung quanh, thực hiện chính sách “đốt sạch, phá sạch, giết sạch” để cô lập lực lượng du kích xã.
Tháng 11 năm 1946: Quân Pháp và lính bảo an liên tục tổ chức các trận càn quét vào ấp Tân Hòa. Tại đây, chúng điên cuồng đốt phá hàng chục mái nhà tranh, cướp bóc trâu bò, lúa gạo, ép người dân phải rời bỏ ruộng vườn vào vùng địch kiểm soát. Đáng ghê tởm hơn, binh lính Pháp không ngần ngại xả súng vào những người dân lành vô tội, những cụ già và trẻ em không kịp tản cư, gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp một vùng quê yên bình.
2. Sự kiện đau thương năm 1948: Tội ác tột cùng tại giếng nước đầu thôn
Mùa khô năm 1948: Đỉnh điểm tội ác của thực dân Pháp tại Tân Hòa diễn ra trong một trận càn quét bất ngờ vào tảng sáng. Nhận được chỉ điểm về một hầm bí mật nuôi giấu cán bộ chủ chốt của quận và xã nằm ngay trong ấp, một đại đội lính Pháp rầm rộ kéo vào bao vây toàn bộ xóm ấp.
Chúng dồn tất cả già trẻ, gái trai trong ấp ra khoảng đất trống cạnh giếng nước đầu thôn. Trước họng súng đại liên đang chực chờ nhả đạn, tên chỉ huy Pháp điên cuồng tra hỏi vị trí giấu cán bộ và kho lương thực của du kích. Cả không gian im phăng phắc, không một ai hé môi.
Điên cuồng trước sự im lặng của người dân, quân Pháp đã bộc lộ bản chất dã man tột cùng. Chúng dùng báng súng đánh đập dã man các cụ già, dùng lưỡi lê đâm chết một số thanh niên hòng uy hiếp tinh thần. Khói lửa từ những ngôi nhà bị châm ngòi đốt bốc lên ngùn ngụt hòa cùng tiếng khóc thét xé lòng, biến Tân Hòa ngày hôm ấy thành một khúc quanh bi thảm đầy máu và nước mắt.
3. Sức mạnh của lòng đất và lòng dân: Sự kiên cường của phụ nữ Tân Hòa
Chính từ trong đống tro tàn và máu đổ, tinh thần quật khởi của những người phụ nữ ấp Tân Hòa đã tỏa sáng như một biểu tượng bất diệt của lòng trung thành.
Ngay trong trận càn năm 1948: Đối diện với làn roi vọt và họng súng rực lửa của giặc, những người mẹ, người chị, người em gái ấp Tân Hòa đã tạo thành một bức tường sống bảo vệ cách mạng. Có những người mẹ dù bị đánh đập đến ngất đi, máu nhuộm đỏ chiếc áo bà ba nhưng khi tỉnh lại vẫn một mực lắc đầu: “Không biết! Không thấy!”. Lòng kiên trung của các mẹ, các chị đã bảo vệ an toàn cho chiếc hầm bí mật ngay dưới chân giặc, cứu sống các đồng chí cán bộ cốt cán trước nanh vuốt tử thần.
Giai đoạn 1949 - 1950: Biến đau thương thành hành động cách mạng, phụ nữ ấp Tân Hòa đã bí mật thành lập "Tổ phụ nữ cứu quốc" hoạt động ngay trong lòng địch. Ban ngày, các chị, các mẹ gánh gồng đi chợ, làm ruộng nhưng thực chất là để thám thính tình hình đồn bốt, giao liên đưa thư mật. Đêm đến, dưới ánh đèn dầu tù mù, những người phụ nữ Tân Hòa lại tự tay giã gạo, gói bánh, len lỏi qua các hàng rào tre gai, chông hầm để tiếp tế lương thực, thuốc men cho Đội du kích xã Đức Lập đang nếm mật nằm kề ngoài bưng biền.
Nhiều thiếu nữ Tân Hòa còn dũng cảm tham gia vào các tổ du kích mật, trực tiếp chôn chông, gài bẫy, dùng mưu trí dụ địch vào trận địa mai phục, khiến quân Pháp mỗi lần nghe danh phụ nữ vùng đất này đều phải kiêng dè, khiếp sợ.
Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương da thịt tại ấp Tân Hòa năm xưa đã được chữa lành bởi màu xanh của ruộng vườn, của hòa bình và no ấm. Giếng nước đầu thôn năm ấy nay đã trở thành một chứng tích lịch sử, ghi dấu cả nỗi đau thương tột cùng và lòng quả cảm vô song của một thời hoa lửa.
Mốc thời gian đau thương và oanh liệt của những năm 1946 - 1948 tại Tân Hòa mãi mãi là một bài học sâu sắc về tinh thần bất khuất. Những người phụ nữ Tân Hòa áo bà ba chân chất ngày ấy chính là những bức tượng đài sống động nhất về lòng yêu nước — những người đã dùng sự chịu đựng kiên cường và lòng gan dạ vô song của mình để giữ vững mạch máu cách mạng, viết nên một chương hồi rạng rỡ, đầy kiêu hãnh cho đất và người Đức Lập hôm nay.



