xã Hợp Lý ông Đặng văn Thành
Tôi là Đặng Văn Thành, sinh năm 1957, quê ở thôn Tân Cương, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc. Tôi nhập ngũ năm 1975, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu. Tưởng rằng chiến tranh đã kết thúc, nhưng rồi cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc chống Trung Quốc lại tiếp diễn, và tôi cùng đồng đội tiếp tục bước vào một mặt trận mới – mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang.
Ngày lên đường nhập ngũ, tôi còn rất trẻ. Lúc ấy, suy nghĩ đơn giản lắm: Tổ quốc cần thì mình đi. Không ai nghĩ nhiều đến gian khổ hay hiểm nguy, bởi khi đó, giữ đất, giữ biên cương là mệnh lệnh từ trái tim của mỗi người lính.
Những năm tháng ở Vị Xuyên là quãng đời tôi không bao giờ quên. Đó là chiến trường vô cùng ác liệt. Núi đá tai mèo dựng đứng, rừng sâu, sương mù dày đặc, pháo kích diễn ra liên miên. Có những ngày, đất đá bị cày xới không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Chúng tôi bám chốt, giữ cao điểm, giành giật từng mét đất với quân Trung Quốc trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Cuộc sống người lính nơi mặt trận thiếu thốn trăm bề. Ăn không đủ no, ngủ không trọn giấc, luôn phải căng mình trước hiểm nguy. Nhưng chính trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Chúng tôi dựa vào nhau mà sống, mà chiến đấu. Có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi rừng núi Vị Xuyên, không kịp trở về với gia đình, quê hương.
Tôi may mắn còn sống, tiếp tục làm nhiệm vụ trong quân đội suốt nhiều năm sau đó. Đến năm 1988, tôi xuất ngũ, rời quân đội, trở về quê hương thôn Tân Cương. Rời chiến trường, trở lại cuộc sống đời thường không hề dễ dàng. Những ký ức chiến tranh, những mất mát vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí, nhưng tôi hiểu rằng mình phải sống tiếp, sống cho cả phần của những người đã ngã xuống.
Trở về quê hương, tôi lao động, làm ăn, chăm lo cho gia đình, tham gia các hoạt động ở địa phương. Dù không còn khoác trên mình bộ quân phục, nhưng trong tôi, người lính chưa bao giờ rời bỏ trách nhiệm với Tổ quốc. Những năm tháng ở Vị Xuyên đã rèn cho tôi ý chí, nghị lực và niềm tin vào giá trị của hòa bình.
Giờ đây, khi nhắc lại mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang, lòng tôi vẫn còn nguyên cảm xúc. Không phải để khơi lại đau thương, mà để nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: từng tấc đất biên cương đều được đánh đổi bằng máu xương của người lính Việt Nam. Hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao hy sinh thầm lặng.
Tôi mong thế hệ trẻ quê hương hãy trân trọng cuộc sống hòa bình, cố gắng học tập, lao động và sống có trách nhiệm. Với tôi, được trở về, được sống trong hòa bình, được chứng kiến đất nước đổi thay – đó là phần thưởng lớn nhất của một người lính từng đứng nơi tuyến đầu bảo vệ Tổ quốc.



