xã Hợp Ly ông Nguyễn Kim Lợi
Thương Binh Nguyễn Kim Lợi
Tôi là Nguyễn Kim Lợi, sinh năm 1959, quê ở thôn Tân Cương, xã Ngọc Mỹ (cũ), huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc. Tôi lớn lên khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, tưởng rằng chiến tranh đã lùi vào quá khứ. Nhưng rồi, cuộc chiến tranh biên giới với Trung Quốc nổ ra, và thế hệ thanh niên chúng tôi lại tiếp tục khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1977, khi vừa tròn mười tám tuổi, tôi nhập ngũ. Ngày rời quê, tôi chưa hiểu hết chiến tranh là gì, chỉ biết rằng biên giới đang bị xâm phạm, Tổ quốc cần người lính. Nghĩ vậy, tôi đi, không do dự.
Những năm tháng trong quân ngũ, đặc biệt là giai đoạn chiến tranh biên giới phía Bắc, vô cùng gian khổ và ác liệt. Địa hình rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề. Chúng tôi bám chốt, bám đơn vị, canh giữ từng tấc đất biên cương phía Bắc của Tổ quốc trước sự xâm lược của quân Trung Quốc. Đó là cuộc chiến ngắn về thời gian, nhưng dài về sự hy sinh và mất mát.
Trong một trận chiến, tôi bị thương, để lại di chứng cho đến tận bây giờ. Trở thành thương binh, với tôi, không phải là điều để tự hào hay kể công, mà là dấu tích của những năm tháng đứng nơi tuyến đầu, là ký ức không bao giờ quên về đồng đội – những người đã ngã xuống và không có ngày trở về.
Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, đến năm 1983, tôi xuất ngũ, trở về quê hương thôn Tân Cương. Rời chiến trường, trở lại cuộc sống đời thường với thương tật trên cơ thể không hề dễ dàng. Nhưng tôi luôn tự nhủ: người lính đã vượt qua bom đạn thì không được gục ngã trong thời bình. Tôi lao động, làm ăn, nuôi dạy con cháu, góp sức xây dựng quê hương.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi khi nhắc lại chiến tranh biên giới với Trung Quốc, lòng tôi vẫn còn nguyên cảm xúc. Không phải để nuôi hận thù, mà để nhắc nhở rằng độc lập, chủ quyền quốc gia là thiêng liêng, và đã từng được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người lính.
Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Hãy sống cho xứng đáng với những người đã từng đứng nơi biên giới năm xưa, giữ đất bằng chính sinh mạng của mình. Với tôi, được sống, được trở về, được chứng kiến đất nước yên bình hôm nay – đó đã là phần thưởng lớn nhất của một người lính từng đi qua chiến tranh.



