xã Kháng Chiến (13)
Ông sinh năm 1922 tại Thanh Trì, Hà Nội. Năm 1950, theo chỉ thị của tổ chức tình báo, ông phải đóng vai một người rời bỏ hàng ngũ kháng chiến để vào Nam làm việc cho chính quyền Sài Gòn.
Thiếu tướng tình báo Đặng Trần Đức (biệt danh Ba Quốc).
Cuộc đời ông là một chuỗi những tình tiết nghẹt thở còn hơn cả phim ảnh.
Thân phận đặc biệt: Người đi trong bóng tối
Ông sinh năm 1922 tại Thanh Trì, Hà Nội. Năm 1950, theo chỉ thị của tổ chức tình báo, ông phải đóng vai một người rời bỏ hàng ngũ kháng chiến để vào Nam làm việc cho chính quyền Sài Gòn.
Sự hy sinh thầm lặng: Để bảo mật tuyệt đối, ông phải để lại vợ và con thơ ở miền Bắc mà không một lời giải thích. Suốt hơn 20 năm, gia đình và hàng xóm ở quê nhà đều nghĩ ông là "kẻ chiêu hồi", là kẻ phản bội. Nỗi đau này là vết thương lớn nhất trong lòng người chiến sĩ ấy.
Những "chiến công không tiếng súng" tại Sài Gòn
Dưới cái tên Ba Quốc, bằng sự thông minh và bản lĩnh vững vàng, ông đã thâm nhập sâu vào bộ máy quyền lực cao nhất của đối phương. Ông trở thành trợ lý thân cận của Trần Kim Tuyến – trùm mật vụ của chế độ Ngô Đình Diệm.
Giải cứu cán bộ: Một trong những chiến công lừng lẫy nhất của ông là giải cứu ông Nguyễn Văn Linh (sau này là Tổng Bí thư) và các cán bộ cao cấp khác thoát khỏi sự truy quét của mật vụ Sài Gòn.
Chuyển giao tài liệu: Ông đã tiếp cận và chuyển ra căn cứ hàng nghìn trang tài liệu tuyệt mật về kế hoạch quân sự, danh sách gián điệp và các cuộc đảo chính. Có những lúc, ông phải chụp ảnh tài liệu ngay trong phòng làm việc của trùm mật vụ, chỉ cần một tiếng động nhỏ hay một sơ suất cũng có thể trả giá bằng tính mạng.
Trở về sau 24 năm xa cách
Năm 1974, khi thân phận có nguy cơ bị lộ, ông mới rút về căn cứ. Sau ngày 30/4/1975, ông mới được trở ra Bắc gặp lại người vợ đầu và các con.
Khảnh khắc đoàn tụ vừa hạnh phúc vừa xót xa:
Vợ ông đã ở vậy nuôi con suốt 24 năm dưới áp lực của dư luận về người chồng "phản bội".
Khi ông trở về với quân hàm và những tấm huân chương, nỗi oan ức mới được hóa giải. Sự hy sinh của ông không chỉ là máu xương, mà là cả danh dự và tình cảm gia đình.
Cuộc sống của vị tướng thời bình
Sau chiến tranh, ông được phong hàm Thiếu tướng và danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tuy nhiên, người cựu chiến binh ấy vẫn chọn một lối sống vô cùng khiêm nhường:
Sự giản dị: Ông sống trong một căn nhà bình thường, vẫn tự tay chăm sóc vườn tược, cây cảnh. Ai nhìn vào cũng chỉ thấy một ông già hiền hậu, ít nói, không ai nghĩ đó là một "ông trùm tình báo" từng làm khuynh đảo bộ máy địch.
Nỗi lòng với đồng đội: Những năm tháng cuối đời, ông dành nhiều thời gian để viết lại những kỷ niệm về đồng đội, về những người giao liên đã hy sinh để bảo vệ ông. Ông luôn khiêm tốn nói rằng: "Tôi chỉ là người may mắn sống sót, chiến công này là của tập thể."
Di sản để lại
Thiếu tướng Đặng Trần Đức qua đời năm 2004. Cuộc đời ông đã được nhà văn Nguyễn Phan Hách và nhiều nhà nghiên cứu viết thành sách (như cuốn "Ông cố vấn" hay "Người tình báo thầm lặng").
Ông là minh chứng cho một kiểu người cựu chiến binh đặc biệt: Những người chiến đấu bằng trí tuệ, sự nhẫn nại và lòng trung thành tuyệt đối. Chiến thắng của họ không nằm ở số lượng quân địch bị tiêu diệt, mà nằm ở những âm mưu bị đập tan và những sinh mạng đồng bào được cứu sống.


