Bài viết

xã Kỳ Thượng 56

21/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Kỳ Thượng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ VÀ CHIẾC GHẾ TRỐNG

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, cả làng rộn ràng cờ hoa, tiếng loa vang khắp ngõ. Người người ra đường, ai cũng mong ngóng giây phút đoàn tụ sau bao năm chiến tranh khốc liệt. Riêng trong căn nhà nhỏ cuối xóm, người mẹ lặng lẽ dọn mâm cơm. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, bà đặt thêm một chiếc bát và để trống một chiếc ghế.

Đó là chiếc ghế dành cho con trai bà – người đã ra đi khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày tiễn con nhập ngũ, bà chỉ dặn một câu: “Đi mạnh giỏi, vì nước mà đi”. Không một giọt nước mắt rơi trước mặt con. Nhưng khi bóng dáng người lính trẻ khuất dần sau rặng tre làng, bà mới lặng lẽ ngồi xuống, đôi tay run run nắm chặt vạt áo.

Nhiều năm sau đó, bà nhận được giấy báo tử. Người con hy sinh trong một trận đánh ác liệt, khi chưa kịp gửi về nhà một lá thư cuối. Từ ngày ấy, chiếc ghế trong nhà bà luôn để trống. Mỗi bữa cơm, dù nghèo khó hay đủ đầy, bà vẫn xới thêm một bát, đặt ngay ngắn trước chiếc ghế ấy. Không ai bảo, không ai hỏi, nhưng cả làng đều hiểu: đó là cách bà giữ con ở lại.

Hòa bình lập lại, cuộc sống dần ổn định. Người mẹ vẫn ngày ngày lao động, tham gia công việc thôn xóm, vận động bà con xây dựng cuộc sống mới. Bà chưa từng than khóc hay trách móc số phận. Khi được hỏi, bà chỉ nhẹ nhàng nói: “Con tôi không về, nhưng đất nước yên bình là được rồi”.

Chiếc ghế trống ấy đã tồn tại suốt mấy chục năm, trở thành biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng. Nó nhắc nhở rằng, đằng sau niềm vui thống nhất là những mất mát không thể bù đắp. Và chính từ những người mẹ như thế, hòa bình hôm nay mới có chiều sâu, có giá trị bền lâu trong trái tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn