xã Kỳ Thượng 57
NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT TRƯỚC NGÕ
Con ngõ nhỏ dẫn vào nhà bà quanh co và hẹp. Mỗi tối, khi cả làng đã chìm vào giấc ngủ, trước ngõ nhà bà vẫn le lói một ngọn đèn dầu. Ánh sáng yếu ớt ấy đã tồn tại suốt hàng chục năm, bất chấp mưa gió, bất chấp thời gian.
Ngày xưa, con trai bà ra đi theo tiếng gọi non sông. Trước lúc đi, cậu quay lại nhìn mẹ thật lâu rồi nói: “Khi nào con về, mẹ nhớ để đèn cho con nhé”. Bà gật đầu, mỉm cười. Không ai ngờ, đó là lời hẹn không bao giờ thực hiện trọn vẹn.
Chiến tranh kết thúc, người con không trở về. Nhưng ngọn đèn trước ngõ vẫn được thắp lên mỗi tối. Có người khuyên bà nên tắt, vì chờ đợi như thế chỉ làm lòng thêm đau. Bà lắc đầu: “Nó không về nữa, nhưng tôi vẫn chờ. Chờ để nhớ rằng nó đã từng sống, từng yêu quê hương này”.
Ngọn đèn ấy không chỉ dành cho người con đã hy sinh. Nó trở thành ánh sáng cho cả con ngõ nhỏ, cho những người đi làm về khuya, cho lũ trẻ trong làng mỗi khi sợ bóng tối. Trong những năm tháng khó khăn hậu chiến, ánh đèn dầu giản dị ấy đã sưởi ấm biết bao tấm lòng.
Người mẹ ra đi khi tuổi đã cao. Ngày đưa tang bà, dân làng lặng lẽ đặt một ngọn đèn trước ngõ. Ngọn đèn không tắt, như lời nhắc nhở rằng: có những tình yêu không cần hiện diện, nhưng vẫn soi sáng cả một đời người. Đó chính là dư âm bất diệt của thời hoa lửa.



