xã Kỳ Thượng 58
TUỔI HAI MƯƠI DỪNG LẠI
Anh nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi – cái tuổi mang theo bao ước mơ còn dang dở. Trước ngày lên đường, anh gửi lại cuốn sổ tay nhỏ cho em gái, dặn rằng khi nào hòa bình hãy mở ra đọc. Trong cuốn sổ ấy là những dòng chữ vụng về, ghi lại khát vọng giản dị: được trở về làm ruộng, dựng nhà, chăm sóc cha mẹ già.
Chiến trường nơi anh đi qua đầy khốc liệt. Bom đạn, đói rét và hiểm nguy rình rập từng ngày. Nhưng trong mỗi bức thư gửi về, anh chỉ kể chuyện vui, động viên gia đình yên tâm. Anh không muốn hậu phương lo lắng, bởi anh hiểu rằng niềm tin nơi quê nhà chính là sức mạnh để mình đứng vững.
Một ngày, anh ngã xuống trong lúc che chắn cho đồng đội. Tuổi hai mươi của anh dừng lại giữa thời hoa lửa, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần bảo vệ biết bao sinh mạng khác. Khi hòa bình lập lại, cuốn sổ tay được mở ra. Mỗi dòng chữ là một giấc mơ còn dang dở, khiến người đọc lặng đi trong xúc động.
Hôm nay, trên mảnh đất anh từng ra đi, những con đường mới được mở, tiếng cười trẻ thơ vang lên mỗi sớm. Tuổi hai mươi của anh không trở lại, nhưng lý tưởng sống thì còn mãi. Anh trở thành biểu tượng cho một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.



