xã Kỳ Thượng 61
BẾP HOÀNG CẦM GIỮA RỪNG SÂU
Giữa cánh rừng rậm rạp, nơi bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào, một bếp Hoàng Cầm vẫn đỏ lửa mỗi ngày. Người nhóm bếp là một chàng trai trẻ, dáng người nhỏ, nhưng đôi tay khéo léo và tỉ mỉ đến lạ thường.
Bếp phải được đào sâu dưới đất, khói dẫn qua nhiều ngách để không lộ vị trí. Chỉ một sơ suất nhỏ, cả đơn vị có thể bị phát hiện. Mỗi bữa ăn là một cuộc chạy đua với thời gian và hiểm nguy. Anh nhóm lửa trong im lặng, nấu ăn trong căng thẳng, nhưng chưa bao giờ để bộ đội thiếu một bữa cơm nóng.
Có hôm bom rơi gần, đất đá vùi lấp miệng bếp. Anh lao vào đào bới, bất chấp nguy hiểm, bởi anh hiểu rằng nếu không có bếp, cả đơn vị sẽ không thể trụ vững. Đối với anh, giữ được bếp cháy cũng chính là giữ được sức mạnh chiến đấu.
Một lần, khi đang che chắn bếp cho đồng đội ăn xong bữa cuối trước giờ xuất kích, anh hy sinh. Nồi cơm hôm ấy vẫn kịp chín, được chia đều cho từng người. Ai cầm bát cơm cũng lặng đi, bởi họ hiểu: bữa ăn ấy được đánh đổi bằng cả mạng sống của người giữ lửa.
Ngày nay, khi nhắc đến bếp Hoàng Cầm, người ta không chỉ nhớ đến một sáng kiến hậu cần, mà còn nhớ đến những con người đã âm thầm giữ lửa giữa rừng sâu – những chiến sĩ không tên góp phần làm nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc.



