Xa nhà những ngày là Thanh niên xung phong
Xa nhà khi đi Thanh niên xung phong
Tôi rời nhà đi Thanh niên xung phong khi tuổi còn rất trẻ. Ngày lên đường, mẹ gói cho tôi mấy nắm cơm, dặn đi dặn lại phải giữ gìn sức khỏe. Tôi quay đi thật nhanh, không dám ngoảnh lại, sợ nhìn thấy mẹ đứng ở cổng là không kìm được nước mắt.
Xa gia đình, cuộc sống của chúng tôi gắn với rừng núi và những con đường bom cày đạn xới. Nơi ở chỉ là lán tạm, che bằng bạt ni-lông, đêm ngủ võng giữa rừng. Mùa mưa, nước tạt ướt từ đầu đến chân; mùa đông, gió lùa buốt lạnh, chăn mỏng không đủ ấm. Có những đêm nằm nghe mưa rơi trên tấm bạt, tôi nhớ nhà quay quắt, nhớ bữa cơm đủ đầy, nhớ tiếng nói cười thân quen.
Nhớ nhất là những lúc ốm. Không có người thân bên cạnh, chỉ có chị em trong tổ đun cho bát nước lá rừng, đắp thêm tấm áo mỏng rồi động viên nhau cố gắng. Nhiều khi nước mắt trào ra vì tủi thân, nhưng lau xong lại đứng dậy đi làm việc, không ai cho phép mình yếu đuối lâu.
Ban ngày, chúng tôi gùi đất, sửa đường, lấp hố bom, tay phồng rộp, vai đau rát. Ban đêm, ngồi vá lại quần áo bên ánh đèn dầu leo lét, tôi lại lấy lá thư nhà ra đọc đi đọc lại. Chữ của mẹ run run, ngắn gọn, chỉ hỏi: “Con có khỏe không?” Vậy thôi mà tôi thấy ấm lòng hơn giữa rừng sâu.
Tuổi trẻ của nữ Thanh niên xung phong đi qua trong thiếu thốn và xa cách gia đình. Nhưng chính những ngày tháng ấy đã dạy tôi biết sống vì tập thể, biết gác lại nỗi nhớ riêng để làm tròn nhiệm vụ. Bây giờ nghĩ lại, dù gian khổ và nhiều hy sinh, tôi vẫn tự hào vì đã có một thời tuổi trẻ xa nhà, góp phần nhỏ bé cho đất nước.



