xã Tam Lư
Trong ký ức của ông Vi Văn Vinh, những năm tháng ở chiến trường Campuchia không phải là những thước phim hào hùng rực rỡ, mà nó thấm đẫm mùi đất ẩm, mùi khói súng đặc quánh và tiếng lá rừng thốt nốt xào xạc trong những đêm phục kích.
Tiếng Vọng Từ Cánh Đồng Chết
Ông Vinh ngồi trên chiếc chõng tre, bập bẹ điếu thuốc lào sâu. Mỗi khi trái gió trở trời, vết sẹo dài bên bắp chân trái lại tấy lên như nhắc nhở về một thời trai trẻ gửi lại nơi đất bạn. Năm 1978, ông lên đường khi vừa tròn đôi mươi, mang theo chiếc ba lô sờn cũ và lời hứa "đánh xong sẽ về cưới" với cô gái cùng bản.
Những Ngày Đầu Khốc Liệt
Chiến trường K không giống như những gì ông tưởng tượng. Đó là cuộc chiến chống lại một kẻ thù ẩn hiện như bóng ma trong những cánh rừng già và các ngôi đền đổ nát.
Cái nóng cháy da: Những đợt hành quân dài dằng dặc dưới cái nắng 40 độ của vùng biên giới.
Cơn khát cháy cổ: Có những lúc, cả trung đội phải chia nhau từng nắp bình tông nước bùn đục ngầu để cầm cự.
Nỗi ám ảnh mìn: "Mìn râu", "mìn lá" giăng khắp ngõ ngách. Mỗi bước chân đi là một lần đánh cược với số phận.
Kỷ Niệm Về Tình Đồng Đội
Ông Vinh nhớ nhất trận đánh vào cửa ngõ Phnom Penh. Đêm đó, ông và Hùng – cậu bạn thân cùng quê – nằm chung một hầm. Hùng lấy từ túi áo ra một chiếc gương vỡ, soi lại khuôn mặt lấm lem bùn đất rồi cười bảo: Vinh này, tao mà có mệnh hệ gì, mày nhớ mang cái lược sừng này về cho bạn gái tao nhé."
Rạng sáng hôm sau, pháo bắn như trút nước. Tiếng súng AK vang lên chát chúa giữa rừng tre gai. Trong một đợt xung phong, Hùng ngã xuống ngay trước mắt ông bởi một quả lựu đạn. Ông Vinh không kịp khóc, chỉ biết ôm súng bắn trả trong cơn giận dữ tột cùng. "Hoa lửa" lúc ấy không chỉ là mảnh đạn, mà là màu máu đỏ tươi hòa vào đất đỏ bazan.
Ngày Trở Về Lặng Lẽ
Khi quân tình nguyện Việt Nam rút về nước, Ông Vinh là một trong số ít người may mắn còn lành lặn để bước qua vạch biên giới. Ông mang về chiếc lược sừng của Hùng, nhưng không Vinh giờ quên được đôi mắt của những đứa trẻ Campuchia ngơ ngác khi được bộ đội Việt Nam chia cho miếng lương khô, nắm cơm nếp cuối cùng.
"Chúng tôi đi không phải để xâm lược, mà để hồi sinh một dân tộc đang chết mòn." – Đó là câu nói ông luôn nhắc lại mỗi khi có ai hỏi về mục đích của cuộc chiến năm xưa.
Giá Trị Của Hòa Bình
Giờ đây, khi ngồi giữa vườn cây trái xum xuê ở quê nhà, Ông Vinh vẫn thường nhìn lên bầu trời xanh trong vắt. Ông hiểu rằng, để có được màu xanh ấy, một thế hệ đã phải đánh đổi bằng màu đỏ của máu và màu xám của tro tàn.
Những "đóa hoa lửa" năm xưa giờ đã hóa thành ký ức, nhắc nhở thế hệ sau về một thời gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt của những người lính tình nguyện Việt Nam trên đất Campuchia.



