Xây dựng cơ sở cách mạng từ vùng trắng
Suốt 4 năm hoạt động trên vùng phía tây của Tổ quốc, đồng chí Phan Trọng Đường luôn nêu cao tinh thần cách mạng, yêu nước nồng nàn và căm thù giặc sâu sắc, vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ, ác liệt của chiến tranh; tìm tòi học hỏi, nghiên cứu, nắm chắc đường lối, phương châm, chính sách, kiên trì bám sát nhân dân xây dựng cơ sở, biểu thị tinh thần quốc tế chân chính của người chiến sỹ tình nguyện Quân đội nhân dân Việt Nam. Để thâm nhập quần chúng, Phan Trọng Đường đã kiên trì học thêm được ba thứ tiếng, tuyên truyền xây dựng cơ sở cách mạng ở 77 thôn trong vùng địch tạm chiếm, củng cố và phát triển mối quan hệ quân đội và nhân dân nước bạn. Từ tháng 9 năm 1950 đến tháng 1 năm 1951, Phan Trọng Đường phụ trách một tổ 3 người hoạt động ở vùng trắng, chưa có cơ sở cách mạng, địch càn quét liên tiếp, tổ đồng chí phải tránh địch, ở bí mật trong rừng, mưa rét, thiếu thốn, muỗi độc, nhưng vẫn kiên trì hoạt động. Có lần hàng tháng trời thức khuya, dậy sớm, Phan Trọng Đường đi hết nơi này sang nơi khác tuyên truyền xây dựng cơ sở, qua 7 tháng, đã thành công trong việc xây dựng chính quyền ở 7 thôn, tổ chức được 70 dân quân phối hợp với đội vũ trang đánh giặc. Từ tháng 1 năm 1951 đến tháng 7 năm 1951, Phan Trọng Đường chuyển về hoạt động ở một vùng khác, núi non hiểm trở, sinh hoạt khó khăn, thiếu thốn, có nhiều đồng chí trong đơn vị đã nảy sinh tư tưởng tiêu cực, ngại khó, ngại khổ. Nhưng đồng chí Phan Trọng Đường đã kịp thời động viên giúp đỡ anh em cùng nhau vượt qua khó khăn, xây dựng cơ sở ở 30 thôn và sau này đã trở thành căn cứ địa vững chắc của cách mạng. Tháng 7 năm 1951, tổ Phan Trọng Đường đến hoạt động ở một vùng địch thường xuyên vây quét, đánh phá, khủng bố nhân dân, đồng chí bị ốm, hai chân phù thũng sưng to, vẫn chống gậy dầm mưa đi vận động quần chúng. Sau khi xây dựng cơ sở, củng cố tổ chức được vững vàng, các đồng chí vận động và tổ chức nhân dân tiến lên đánh địch, phá sập 10 cầu gỗ trên đường 23, gây nhiều khó khăn cho địch. Tháng 7 năm 1952,

Suốt 4 năm hoạt động trên vùng phía tây của Tổ quốc, đồng chí Phan Trọng Đường luôn nêu cao tinh thần cách mạng, yêu nước nồng nàn và căm thù giặc sâu sắc, vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ, ác liệt của chiến tranh; tìm tòi học hỏi, nghiên cứu, nắm chắc đường lối, phương châm, chính sách, kiên trì bám sát nhân dân xây dựng cơ sở, biểu thị tinh thần quốc tế chân chính của người chiến sỹ tình nguyện Quân đội nhân dân Việt Nam. Để thâm nhập quần chúng, Phan Trọng Đường đã kiên trì học thêm được ba thứ tiếng, tuyên truyền xây dựng cơ sở cách mạng ở 77 thôn trong vùng địch tạm chiếm, củng cố và phát triển mối quan hệ quân đội và nhân dân nước bạn.
Từ tháng 9 năm 1950 đến tháng 1 năm 1951, Phan Trọng Đường phụ trách một tổ 3 người hoạt động ở vùng trắng, chưa có cơ sở cách mạng, địch càn quét liên tiếp, tổ đồng chí phải tránh địch, ở bí mật trong rừng, mưa rét, thiếu thốn, muỗi độc, nhưng vẫn kiên trì hoạt động. Có lần hàng tháng trời thức khuya, dậy sớm, Phan Trọng Đường đi hết nơi này sang nơi khác tuyên truyền xây dựng cơ sở, qua 7 tháng, đã thành công trong việc xây dựng chính quyền ở 7 thôn, tổ chức được 70 dân quân phối hợp với đội vũ trang đánh giặc.
Từ tháng 1 năm 1951 đến tháng 7 năm 1951, Phan Trọng Đường chuyển về hoạt động ở một vùng khác, núi non hiểm trở, sinh hoạt khó khăn, thiếu thốn, có nhiều đồng chí trong đơn vị đã nảy sinh tư tưởng tiêu cực, ngại khó, ngại khổ. Nhưng đồng chí Phan Trọng Đường đã kịp thời động viên giúp đỡ anh em cùng nhau vượt qua khó khăn, xây dựng cơ sở ở 30 thôn và sau này đã trở thành căn cứ địa vững chắc của cách mạng.
Tháng 7 năm 1951, tổ Phan Trọng Đường đến hoạt động ở một vùng địch thường xuyên vây quét, đánh phá, khủng bố nhân dân, đồng chí bị ốm, hai chân phù thũng sưng to, vẫn chống gậy dầm mưa đi vận động quần chúng. Sau khi xây dựng cơ sở, củng cố tổ chức được vững vàng, các đồng chí vận động và tổ chức nhân dân tiến lên đánh địch, phá sập 10 cầu gỗ trên đường 23, gây nhiều khó khăn cho địch.
Tháng 7 năm 1952,



